Miên Miên thực chất có cái bụng chim sẻ, nhìn thì thèm đến ch** n**c miếng, thực tế ăn chẳng được bao nhiêu là mí mắt đã bắt đầu đánh nhau. Bé đặt cái bánh bao xuống, người xiêu vẹo rồi ngã nhào vào lòng Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lập tức buông đũa ôm lấy bé, còn chưa kịp tính sao thì Lục Vô Tẫn đã đón lấy Miên Miên.
Vòng tay Dương Tư Chiêu bỗng nhiên trống không: "Ngươi—"
Lục Vô Tẫn dỗ dành Miên Miên như dỗ một món đồ chơi nhỏ, chỉnh lại cánh tay, nhích lại cái đầu, rồi đắp chăn… động tác dứt khoát, liền mạch. Dương Tư Chiêu nhìn mà tim cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ đối phương làm Miên Miên thức giấc, cũng may là không có.
Lục Vô Tẫn đi trở lại, ngồi bên bàn nhìn Dương Tư Chiêu ăn khuya.
Dương Tư Chiêu vốn đang rất ngon miệng, nhưng đối diện với ánh mắt rực cháy của Lục Vô Tẫn, cậu không tài nào nhai nổi bánh bao, cháo cũng uống không trôi. Cậu vừa khẽ ngước mắt lên là chạm phải ngay ánh nhìn của anh, sợ tới mức cứ vùi đầu xuống ngực.
Mãi đến khi nghe Lục Vô Tẫn nói: "Ăn thêm chút nữa đi, sáng mai lại ngủ nướng cho mà xem."
Ăn khuya với ngủ nướng thì có liên quan gì đến nhau?
Dương Tư Chiêu nghĩ mãi không ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn cắn một miếng bánh bao thật to, vất vả lắm mới nuốt xuống được. Cậu đặt nửa cái bánh bao nhân thịt còn lại vào đĩa, nhỏ giọng hỏi Lục Vô Tẫn: "Ta… ta không muốn ăn nữa, ngươi định nói gì với ta?"
Dương Tư Chiêu nhìn Lục Vô Tẫn lấy khăn lau tay cho mình, rồi lại nhìn anh tắt đèn trong phòng, dắt cậu ra ngoài, nắm tay cậu đi tới căn phòng bên cạnh.
Chưa kịp bật đèn, giữa màn đêm tối mịt, cậu đã bị Lục Vô Tẫn ôm chầm lấy.
Cậu hoàn toàn ngơ ngác.
Lục Vô Tẫn cao lớn hơn cậu rất nhiều, khi anh vươn cánh tay dài siết chặt lấy cậu, cậu gần như không có chỗ để vùng vẫy. Điều khiến cậu kinh ngạc hơn là, cậu vậy mà lại không hề muốn thoát khỏi anh.
Cậu lý nhí hỏi: "Ngươi làm sao thế?"
Lục Vô Tẫn không trả lời, anh cúi người, vùi mặt vào hõm vai Dương Tư Chiêu. Cậu cảm nhận được một luồng hơi ấm nơi cổ, đó là hơi thở của Lục Vô Tẫn.
Hồi lâu sau, anh mới nói: "Cho ta ôm một lát."
Dương Tư Chiêu thắc mắc: Chẳng phải vẫn đang ôm đó sao?
Điều làm cậu khó hiểu hơn là, rõ ràng Lục Vô Tẫn trông cao lớn như vậy, bờ vai rộng đến mức tay cậu ôm không xuể, nhưng khi anh gục đầu vào vai cậu lại tỏ ra vô cùng yếu đuối, như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan. Cảm nhận được nỗi buồn của Lục Vô Tẫn, lòng Dương Tư Chiêu cũng thắt lại, cậu đưa tay xoa xoa tóc anh.
Giây tiếp theo, cậu liền bị Lục Vô Tẫn bế bổng lên. Một tay anh đỡ lấy mông cậu, tay kia đẩy cửa sổ gỗ ra, đặt cậu ngồi lên bệ cửa.
Dương Tư Chiêu giật mình, trong tư thế chênh vênh chỉ biết ôm chặt lấy cổ Lục Vô Tẫn để giữ thăng bằng. Lục Vô Tẫn đứng g*** h** ch*n cậu, mượn ánh trăng để ngắm nhìn khuôn mặt cậu.
Lục Vô Tẫn hỏi: "Lúc nãy ở phòng bên cạnh, em cứ nhìn chằm chằm vào môi ta, trong lòng đang nghĩ gì thế?"
Dương Tư Chiêu giật thót cả người, vành tai đỏ bừng lên.
"Ta không có nhìn chằm chằm." Cậu lý nhí phản bác.
Lục Vô Tẫn từng chút một dụ dỗ: "Nói cho ta biết, em đang nghĩ gì?"
"Ta…" Dương Tư Chiêu ngập ngừng.
"Cứ nói ra đi, ta sẽ không cười em đâu."
Dương Tư Chiêu khẽ ngước mắt liếc nhìn Lục Vô Tẫn một cái, rồi lại sợ hãi cúi đầu, nhưng Lục Vô Tẫn đã áp tay lên má cậu, nhích lại gần hơn, hỏi lại lần nữa: "Trong lòng em đang nghĩ gì?"
Nghĩ gì, Dương Tư Chiêu cũng nói không rõ.
Trước đây cậu không có phiền muộn, một chú cừu nhỏ ở trong hang núi, mở mắt ra là tu luyện, tu luyện đến khi mặt trời lặn, ăn chút hoa cỏ, uống nước suối nguồn, nhìn trăng mà ngủ. Trước khi nghe đến từ "cô đơn", cậu còn chẳng biết mình đang cô đơn. Trước khi sống cùng người đàn ông này và chú cừu nhỏ kia, cậu cũng không biết ngày tháng lại có thể náo nhiệt và tốt đẹp đến vậy, hóa ra được ai đó quan tâm che chở lại hạnh phúc nhường này.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, cậu đã yêu thích nơi này rồi. Thật là một cảm giác kỳ lạ không sao tả xiết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!