Chương 45: (Vô Đề)

Giường không lớn lắm, nhưng dựa sát vào tường nên không lo Miên Miên nằm ngoài cùng bị ngã.

Dương Tư Chiêu nhích người về phía Miên Miên, nhưng người đàn ông trước mặt không nhúc nhích, vẫn dùng ánh mắt bình thản nhìn cậu.

Dương Tư Chiêu thấy lòng bồn chồn, cảm giác kỳ lạ khó tả, cậu lí nhí lẩm bẩm: "Ta đi ngủ đây, ngươi không ngủ thì thôi, ta… ta sắp ngủ thiếp đi rồi, ta không nói chuyện với ngươi nữa đâu."

Lời vừa dứt không lâu, bên cạnh truyền đến hai tiếng "ót ét", người đàn ông đã nằm lên, đệm giường hơi lún xuống.

Dương Tư Chiêu hé một con mắt, lén lút liếc sang bên cạnh.

Người đàn ông nằm ngay sát cậu, cách cậu chỉ một phân, nằm rất yên ổn, ngay cả nhịp thở cũng đều đặn êm ái, nhưng lại khiến Dương Tư Chiêu bồn chồn không yên. Nửa thân người gần người đàn ông trở nên rất khó chịu, cứ như không thuộc về mình vậy.

Cậu nghĩ mãi không ra là vì sao.

Người đàn ông dường như nhận ra tâm trạng của cậu, liền kéo chăn đắp cho cậu, tém lại góc chăn, quấn chặt lấy cơ thể cậu.

Dương Tư Chiêu chỉ lộ ra mỗi cái đầu, nhỏ giọng hỏi anh: "Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai vậy?"

Người đàn ông chống nửa người trên, mượn ánh trăng nhìn khuôn mặt cậu, hỏi ngược lại: "Em đến đây tìm ai?"

"Ừm, Tịnh Phạm Thần Quân, ngươi có biết ngài ấy không?"

"Ta chính là người đó."

Dương Tư Chiêu mở to hai mắt, dáng vẻ này của cậu y hệt như Miên Miên, đôi mắt tròn xoe, lông mi như chiếc quạt nhỏ chớp chớp: "Ngươi — ngươi chính là Tịnh Phạm Thần Quân!"

"Đúng vậy, em đến tìm ta có việc gì?"

Dương Tư Chiêu vừa định trả lời lại vội vàng mím chặt môi, lắc đầu, đúng là viết rõ bốn chữ "có tật giật mình" lên trán luôn.

Lục Vô Tẫn cười khẽ một tiếng, chậm rãi nằm xuống.

"Người cười cái gì?" Dương Tư Chiêu hỏi.

Lục Vô Tẫn không nói gì, Dương Tư Chiêu lập tức cuống lên, tung chăn nhào tới bên cạnh anh: "Ngươi, ngươi cười cái gì hả?"

Ngày đó cây thần nuốt chửng linh hồn, vào giây phút nguy cấp, Lục Vô Tẫn đã dùng Hồi Lan pháp lấy lại hóa đan trong cơ thể Dương Tư Chiêu, một chiêu đánh chết Nghiêm Thịnh. Còn trong lòng cây, Dương Tư Chiêu đã dùng hết sức lực cuối cùng, ôm trọn sáu linh hồn yêu quái vào lòng để bảo vệ những đứa trẻ, dùng chính cơ thể mình chắn lấy đợt tấn công mạnh nhất.

Sau khi tỉnh dậy, cậu biến lại thành Tuân Mộ.

Tuân Mộ như thuở ban đầu gặp gỡ.

Khoảnh khắc cậu nhìn chằm chằm vào mặt Lục Vô Tẫn, ngơ ngác hỏi "ngươi là ai", trái tim Lục Vô Tẫn gần như tan nát. Thế nhưng đêm đến nằm bên cạnh Dương Tư Chiêu, nhìn cậu trong lúc ngủ say theo thói quen trở mình rúc vào lòng anh, vô thức dùng má cọ vào lồng ngực anh, tim Lục Vô Tẫn lại âm thầm hồi phục như cũ.

Anh nghĩ: Chỉ cần được ở bên nhau là tốt rồi.

Điều anh muốn thực sự không nhiều.

Ngày ba bữa cơm, năm tháng bốn mùa, đều có nhau.

"Ta không cười, ta chỉ là đang nghĩ," Lục Vô Tẫn thong thả giơ tay, vuốt lại lọn tóc rối rủ trước trán Dương Tư Chiêu, "Em thậm chí còn không biết ta là ai mà đã cho ta lên giường ngủ cùng rồi sao?"

Tay anh dời xuống, khẽ véo mũi Dương Tư Chiêu một cái: "Sau này không được vô tâm như vậy nữa đâu nhé."

Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ nhìn anh, một lúc sau mới phản ứng lại, lí nhí lẩm bẩm: "Nhưng ta thấy ngươi không phải người xấu… à không, ngươi không phải Thần quân xấu." Giọng c** nh* đến mức gần như không nghe thấy, lẳng lặng thú nhận: "Ta là yêu quái xấu, ta đến để làm hại ngươi đấy."

Một lúc sau, cậu bỗng ngước mắt hỏi: "Người "thê tử" mà ngươi nói, người ấy đang ở đâu?"

Lục Vô Tẫn nhìn cậu, không trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!