Chương 44: (Vô Đề)

Miên Miên cảm thấy rất dễ chịu, sừng cừu của mẹ cọ vào bụng làm bé thấy ngứa ngáy vui vẻ, bé thoải mái vươn vai một cái, ngửa bụng lên trời, bốn cái móng nhỏ giơ cao.

Dương Tư Chiêu lại l**m lông giúp bé lần nữa.

Miên Miên thoải mái đến mức sắp nhắm mắt lại.

Dương Tư Chiêu nghĩ: Thế này chắc là được rồi nhỉ, cái đuôi nhỏ chắc sẽ không bám theo cậu nữa đâu. Cậu không thể lãng phí thời gian ở đây được, sau khi ăn no uống đủ, cậu còn phải nghĩ cách trốn thoát.

Cậu chạy về phía trước, Miên Miên lập tức đuổi theo.

Cậu dừng lại, Miên Miên cũng dừng lại, không chỉ dừng lại, bé còn lăn hai vòng tại chỗ, ngửa bụng lên, bày ra dáng vẻ nịnh bợ, nhìn cậu bằng ánh mắt tha thiết.

Cái bụng của cừu nhỏ hồng hồng, lông thưa thớt, mềm mại như một trái đào mật tươi ngon nhất. Dương Tư Chiêu đứng tại chỗ suy nghĩ ba giây, cuối cùng vẫn đi ngược lại, dùng đầu cọ cọ một cái, rồi nói: "Bé, đừng có đi theo ta nữa."

Hốc mắt cừu nhỏ ngay lập tức rưng rưng nước.

"Bé—"

Tâm trạng Dương Tư Chiêu có chút bực bội, cậu thấy thật là phiền phức. Hồi nhỏ cậu ngoan hơn cái đuôi nhỏ này nhiều, khi cha mẹ bỏ cậu vào hang động để theo sư phụ tu luyện, cậu chỉ biết nhìn theo bóng lưng cha mẹ mà rơi nước mắt chứ không có đuổi theo.

Cậu hậm hực lườm chú cừu tên "Miên Miên" này, một hồi lâu sau thở dài một tiếng rồi nằm xuống bên cạnh bé. Miên Miên ngẩn ngơ một chút, cẩn thận tiến lại gần cậu, vừa quan sát sắc mặt cậu vừa rúc vào lòng cậu, không dám phát ra một tiếng động nào.

Dương Tư Chiêu cắn mấy chiếc lá đắp lên người cừu nhỏ.

Miên Miên tì đầu vào bụng Dương Tư Chiêu, trong lòng dâng lên bao nỗi tủi thân, lẩm bẩm: "Mẹ ơi, mẹ ơi."

Dương Tư Chiêu đưa móng ra, gảy gảy cái tai của cừu nhỏ.

Chỉ cần mẹ không đẩy bé ra là Miên Miên không còn buồn nữa, bé áp chặt vào người mẹ, nhắm mắt lại.

Hai chú cừu lắng nghe tiếng suối chảy róc rách, sưởi nắng, chẳng mấy chốc lại ngủ thiếp đi.

Dương Tư Chiêu bị đánh thức bởi một mùi thơm, đó là mùi cháo bí đỏ ngọt lịm. Cậu ngẩng đầu lên, thấy căn nhà gỗ nhỏ phía nam đang tỏa khói bếp nghi ngút, làn sương trắng nhạt lúc bốc cao lúc xoay tròn, khiến ngọn núi xa xa trông như một bức tranh thủy mặc.

Rất nhanh sau đó, người đàn ông bước ra.

Anh mặc áo sơ mi vải lanh màu xám khói và quần dài màu đen, đi về phía Dương Tư Chiêu. Đôi mắt anh trông lúc nào cũng dịu dàng và mang theo ý cười. Ở yêu giới hình như không có yêu nam nào đẹp trai đến nhường này, trông cứ như… như thần tiên trong tranh vậy. Dương Tư Chiêu nhìn đến ngẩn ngơ, nhất thời quên cả việc bỏ chạy.

Người đàn ông cầm hai chiếc khăn tay, chậm rãi đi đến trước mặt họ, ngồi xổm xuống, bế Miên Miên lên trước, dùng khăn lau sạch những mảnh vụn cỏ và bốn cái móng nhỏ bẩn thỉu trên người bé.

Rất nhanh, những cái móng nhỏ đã khôi phục lại màu hồng ban đầu.

Người đàn ông lại cầm một chiếc khăn sạch khác, nhìn về phía Dương Tư Chiêu. Dương Tư Chiêu chớp chớp mắt, vài giây sau mới phản ứng lại, nhanh chóng hóa thành hình người định chạy trốn. Nhưng vừa mới đứng dậy đã bị người đàn ông kéo lại, đặt ngồi lên đùi mình. Anh dùng khăn nhẹ nhàng lau má cho cậu, động tác rất dịu dàng. Dù anh có vòng tay qua eo Dương Tư Chiêu không muốn cậu rời đi, nhưng cũng không dùng sức mấy, nếu Dương Tư Chiêu nhất quyết vùng vẫy thì vẫn có thể thoát ra được.

Nhưng lúc này cậu lại không muốn đi lắm, bởi vì… bởi vì…

Bởi vì cậu muốn ăn cháo bí đỏ.

Đúng vậy, chính là như thế, cậu thèm ăn cháo bí đỏ rồi.

Cậu nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông, yết hầu vô thức chuyển động một cái. Cậu cảm thấy khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên, cậu còn chưa hiểu cái đó có ý nghĩa gì thì đã cảm thấy chiếc khăn của anh dời từ mặt xuống bụng, rồi đến hai chân của cậu.

Cậu cảm thấy hơi lạ, vừa định vùng vẫy thì người đàn ông đã buông cậu ra, búng ngón tay một cái, bộ quần áo cậu vứt sang một bên liền bay tới. Anh nói cậu giơ tay lên để mặc áo cho cậu, rồi hỏi bên tai: "Bộ này mặc không thoải mái sao?"

Dương Tư Chiêu thấy tai ngứa ngáy, cả người nóng ran, cậu lắc đầu: "Không phải, ta… ta muốn về nhà."

"Ta biết," ánh mắt người đàn ông tối đi một chút nhưng vẫn mỉm cười nói: "Ở lại thêm vài ngày nữa được không? Chờ thêm nửa tháng nữa, đợi cơ thể em hồi phục hoàn toàn, ta sẽ đưa em về nhà."

"Thật sao?" Mắt Dương Tư Chiêu sáng rực lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!