Chương 43: (Vô Đề)

Dương Tư Chiêu cảm thấy cơ thể mình như đang bị thiêu đốt.

Rất nóng, có một luồng sức mạnh khủng khiếp ép tới từ mọi phía, cành lá của cây thần quấn chặt lấy tứ chi, cậu buộc phải co quắp người lại nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự kìm kẹp.

Trong luồng ánh sáng chói mắt, cậu dốc sức tìm kiếm Miên Miên. Thấp thoáng đâu đó, cậu thấy một bóng dáng nhỏ bé với nhịp thở yếu ớt phập phồng. Cậu biết đó là Miên Miên, đó là trực giác của huyết thống. Cậu dùng hết sức bình sinh, muốn vùng vẫy lao đến để nắm lấy tay con.

Cậu cảm nhận được Miên Miên cũng đang cố gắng tiến về phía mình.

Nhưng lực bất tòng tâm, xung quanh truyền đến những đợt chấn động dữ dội, suýt chút nữa đã đánh tan thần trí cậu. Đại não cậu trống rỗng một hồi lâu, cho đến khi nghe thấy giọng nói của Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn, Thần quân, chỉ cần nghĩ đến tên ngài, cậu sẽ không còn sợ hãi nữa, lòng cũng bình yên hơn nhiều.

Cậu lại nhìn về phía Miên Miên, cơ thể nhỏ bé ấy dường như đang chìm sâu vào giấc ngủ, lồng ngực không còn phập phồng. Nhìn sang những đứa trẻ khác, hào quang quanh thân chúng còn mờ nhạt hơn cả Miên Miên.

Không thể chờ thêm được nữa, không thể do dự nữa.

Cậu nói: "Dùng Hồi Lan pháp đi."

Hãy trả lại hóa đan vốn thuộc về Lục Vô Tẫn cho ngài ấy.

Hãy giải cứu ngài ấy khỏi vòng luân hồi lịch kiếp vô nghĩa này.

Cậu là Dương Tư Chiêu, cũng là Tuân Mộ, cậu muốn trở về Thanh Trúc Lâm.

Cậu đã nghe thấy giọng nói của Lục Vô Tẫn.

Anh nói: "Được, Mộ Nhi."

Rất nhanh sau đó, cậu nghe thấy tiếng đọc Hồi Lan pháp.

— Linh thức hỗ dịch, nhân quả tương thừa.

— Nghiệp lực lưu chuyển, mệnh đồ trọng tố.

— Chư bàn khổ thống, giai hóa vi trần.

……

Đó là khẩu quyết mà cậu đã bắt đầu học từ khi biết ghi nhớ sự đời, lúc đó cậu bé Tuân Mộ vẫn chưa hiểu ý nghĩa của nó.

Cậu thường ngồi dưới ráng chiều, chống cằm suy nghĩ: Tại sao phải dùng trái tim của mình để đổi lấy trái tim của người khác? Trái tim của mình tốt thế này, vừa tươi tắn vừa mạnh mẽ, đổi cho người khác chẳng phải quá thiệt thòi sao?

Bây giờ cậu đã biết rồi, rất xứng đáng.

Bởi vì cậu muốn bảo vệ con trai mình.

Cậu cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc ra, giống như người ta lấy ngọc trai từ trong vỏ trai, có một lưỡi dao sắc lẹm đâm mạnh vào, không chút lưu tình vạch ra, dùng cảm giác đau đớn đẫm máu để nhắc nhở cậu về sự hiện diện của hóa đan. Việc tách rời hóa đan còn đau đớn hơn cậu tưởng tượng gấp bội. Cậu còn có thêm một tầng đau khổ khác khi nghĩ đến ba trăm năm trước, Lục Vô Tẫn cũng đã trải qua quá trình này, và thế là cậu càng đau hơn.

Nhưng cứ nghĩ đến Lục Vô Tẫn, tâm trí cậu lại tỉnh táo hơn đôi chút. Cậu gồng mình chịu đựng, mặc cho tiếng xé rách trầm đục vang vọng khắp lồng ngực.

Đau quá, có phải cậu sắp chết rồi không?

Cậu tự mình lẩm bẩm: "Miên Miên, Thần quân…"

Cậu nhớ về ba trăm năm trước, cha và mẹ đã dẫn cậu đến trước mặt thủ lĩnh, thủ lĩnh khen cậu thiên tư linh tú. Cậu lại nhớ đến huynh trưởng cừu nâu của mình, lúc hóa thành hình người trông tuấn tú nhã nhặn hơn cậu nhiều, thường xuyên lo lắng cho cậu nhưng cũng không kìm được mà hết lòng vì cậu. Cậu nhớ lại kiếp luân hồi đầu tiên, khi đó cậu là một tiểu công tử của đại gia tộc, niên thiếu tiêu dao, đến tuổi lập thân thì đột ngột gặp biến cố, cha mẹ lâm bệnh nặng qua đời, kẻ thù hãm hại, suýt chút nữa đã kết thúc bằng cảnh chết cóng ngoài đường. Kiếp thứ hai vẫn khổ sở, kiếp thứ ba, thứ tư… Cậu đã nếm trải đủ mọi cung bậc ly hợp buồn vui mà một người lịch kiếp phải gánh chịu.

Thực ra cậu chẳng mong cầu điều gì cả, từ đầu đến cuối, cậu chỉ muốn làm một chú cừu nhỏ ngủ yên trong lòng Thần quân mà thôi.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cơn buồn ngủ ập đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!