Chương 41: (Vô Đề)

Lần đầu tiên Tần Tuệ Nhàn bị sốc tim là khi nhận được tờ bài thi Toán tiểu học 27 điểm của Dương Tư Chiêu. Lúc đó bà đã biết mong ước "con hóa rồng" đã tan biến thành mây khói rồi.

Bà nhanh chóng tự trấn an mình: Không sao, học giỏi vốn cũng chỉ là số ít, cứ bình bình an ổn, hòa thuận êm ấm, tận hưởng niềm vui gia đình cũng là một loại hạnh phúc.

Kết quả là bây giờ, một người đàn ông đi đến nói với bà: Mong ước của bà không thể thực hiện được đâu, con trai bà sẽ sống với đàn ông cả đời rồi.

Bà Tần tối sầm mặt mũi.

Đáng sợ hơn chính là, người đàn ông này dường như có tiền có quyền, là nhân vật lợi hại mà bà không dây vào được. Giọng điệu tuy khiêm tốn nhưng ẩn chứa uy áp không cho phép phản kháng, khiến bà nhất thời không nói nên lời.

"Lục, Lục tiên sinh, cậu nói thế tôi nghe chẳng hiểu gì cả." Bà chỉ có thể cười gượng hai tiếng, định bụng lấp l**m cho qua chuyện này.

Nhưng Lục Vô Tẫn lại tỏ ra cực kỳ lịch sự mà kiên quyết: "Bác gái, cháu hiểu tâm trạng của bác. Việc không thưa chuyện rõ ràng với bác trước là lỗi của chúng cháu, nhưng cháu và Tư Chiêu đã quen biết nhau rất lâu, đến được với nhau thực sự không dễ dàng, không phải là bốc đồng nhất thời. Cháu tôn trọng suy nghĩ của bác, thấu hiểu quan niệm của bác, nhưng cháu cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình, mong bác sớm chấp nhận sự thật này."

Dương Tư Chiêu há hốc mồm.

Cậu cũng đờ đẫn y hệt mẹ mình.

Miên Miên không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ ôm chân Dương Tư Chiêu, ngước đầu nhìn ba người lớn. Cổ sắp vẹo đến nơi rồi mà vẫn không hiểu gì, thế là bé bỏ cuộc, cúi đầu xuống nghịch những nếp gấp trên quần jean của Dương Tư Chiêu, tự chơi một mình.

Dương Tư Chiêu chột dạ đến bủn rủn chân tay: "… Mẹ."

Ánh mắt Tần Tuệ Nhàn lập tức phóng tới cậu, chất vấn: "Con, con nghĩ thế nào?"

"Con…" Dương Tư Chiêu chỉ còn cách đâm lao phải theo lao, "Cũng giống như anh ấy nói ạ."

Mặt Tần Tuệ Nhàn càng đen hơn: "Chẳng phải con đã thề với mẹ là con chắc chắn không thích đàn ông sao?"

Dương Tư Chiêu cứng họng.

Cậu cũng chẳng biết nữa, lúc cậu còn chưa biết thích là gì đã c** s*ch đồ chui tọt vào trong chăn của Lục Vô Tẫn rồi, sao cậu biết được xu hướng tính dục của mình thay đổi từ bao giờ chứ.

Tất cả là tại Lục Vô Tẫn! Tại lão yêu quái này hết!

Lục Vô Tẫn lại tỏ ra làm chủ tình thế, đỡ lấy túi đồ trong tay Tần Tuệ Nhàn: "Ngoài trời lạnh, mời bác vào nhà đã."

Tần Tuệ Nhàn cũng chỉ đành nghe theo sự sắp xếp của anh.

Bà Tần và Lục Vô Tẫn ngồi trên sofa, Dương Tư Chiêu vốn định ôm Miên Miên ngồi cạnh Lục Vô Tẫn, nhưng dưới ánh mắt đe dọa của mẹ già, cậu chỉ có thể nhích từng chút một xuống dưới, cuối cùng ngồi bệt xuống thảm ở ngay chính giữa, mặt mày khổ sở chịu sự thẩm vấn.

Miên Miên ngồi trên đùi cậu, chơi đoàn tàu nhỏ.

Bé đặt toa tàu thứ hai vào tay Dương Tư Chiêu, bắt cậu chơi cùng.

"Mẹ ơi, đụng nhau đi."

Bé cầm đầu tàu, nhắm thẳng vào toa tàu trong tay Dương Tư Chiêu, một tiếng "cạch" vang lên, đoàn tàu đã nối liền lại.

Dương Tư Chiêu theo bản năng mỉm cười với bé, giây tiếp theo sực nhớ ra bà Tần còn ngồi đối diện, khóe miệng lập tức xị xuống.

"Thằng bé gọi con là gì?" Giọng Tần Tuệ Nhàn run rẩy.

Dương Tư Chiêu không biết giải thích thế nào, đành cầu cứu Lục Vô Tẫn. Lục Vô Tẫn giản lược câu chuyện thành phiên bản mà bà Tần có thể hiểu được, anh nói: "Bác gái, bác có tin vào tiền kiếp hậu thế không? Nếu cháu nói, cháu là người yêu kiếp trước của Tư Chiêu, đây là đứa con kiếp trước của cậu ấy, bác có tin không?"

Biểu cảm của Tần Tuệ Nhàn như vừa gặp ma.

Bà run cầm cập, nắm lấy cổ tay Dương Tư Chiêu, thì thầm: "Mau đi, mau theo mẹ về nhà."

Lục Vô Tẫn tiếp tục: "Chắc bác cũng nhận ra rồi, đứa bé trông rất giống Tư Chiêu, đặc biệt là đôi mắt và khuôn miệng, giống đến mức không bình thường, bác chưa từng nghi ngờ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!