Chương 40: (Vô Đề)

Dương Tư Chiêu luôn nghĩ Lục Vô Tẫn là một chính nhân quân tử.

Ít nhất là ba trăm năm trước, Lục Vô Tẫn thật sự là một vị thần quân tiên phong đạo cốt, siêu phàm thoát tục. Anh không hay cười nói, cần mẫn tu luyện, được người đời kính trọng. Trước khi Tuân Mộ xông vào cuộc đời mình, anh giống như một cây đàn hương không cảm xúc, chẳng biết hỉ nộ ái ố là gì.

Có lẽ ba trăm năm chờ đợi là quá dài.

Đến cả thần quân cũng trở nên b**n th**…

Cả ngày hôm đó Dương Tư Chiêu không dám nhìn thẳng vào Lục Vô Tẫn. May mà còn có Miên Miên, mỗi khi Lục Vô Tẫn đi tới, cậu liền lập tức xoay người nắm lấy tay Miên Miên. Miên Miên đang chơi xếp hình, bị mẹ làm loạn cũng không giận, bé ghé sát lại hôn một cái rõ kêu lên má Dương Tư Chiêu và nói: "Mẹ chơi với con đi."

Bé mặc bộ đồ liền thân ở nhà màu cà phê ấm áp, trước ngực in hình một chú cừu trắng nhỏ, chất vải xù xì trông như sương muối mùa đông, ngửi vào còn có mùi nắng ấm. Dương Tư Chiêu không kìm được vùi mặt vào bụng nhỏ của bé, một lúc sau nghe thấy Miên Miên lý nhí nói: "Mẹ ơi, con muốn đi nhà trẻ."

Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ, cậu cứ ngỡ Miên Miên không thích môi trường tập thể.

"Sao con lại muốn đi nhà trẻ?"

"Bởi vì…" Miên Miên cúi đầu nghịch mảnh xếp hình, "Bởi vì con muốn chơi với các bạn."

Dương Tư Chiêu cảm thấy rất an lòng.

Thời thiếu niên của cậu chẳng có mấy người bạn, nhớ lại trước kia, vì cha mẹ bận rộn công việc nên lúc nhỏ cậu dường như cũng chẳng có bạn chơi cùng. Việc Miên Miên có thể nhờ duyên số mà quen biết một nhóm bạn nhỏ, đối với cậu là một điều cực kỳ may mắn.

"Miên Miên thấy các bạn thế nào?"

Miên Miên thẹn thùng đáp: "Tốt ạ."

"Tốt chỗ nào nhỉ?"

"Bạn Quyển Quyển ăn rất nhiều, nhưng bạn ấy chịu chơi cầu trượt với con. Bạn Nhạc Nhạc hay phát cốc cho tụi con, bánh quy cha bạn ấy làm cũng ngon nữa. Còn có… còn có Tiểu Trì, bạn ấy biết vẽ, bạn ấy vẽ cho con rồi tặng con luôn…"

Đây là lần đầu tiên Miên Miên nói nhiều như vậy, Dương Tư Chiêu nghe mà ngạc nhiên nhưng không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe.

"Còn có Phán Phán và Vọng Vọng nữa, hôm qua hai bạn không đến, con lo lắm."

Dương Tư Chiêu xoa gương mặt nhỏ của bé, suy nghĩ một lát rồi đề nghị: "Hay để mẹ gọi điện cho hai bạn, Miên Miên hỏi thăm xem sức khỏe các bạn đã hồi phục chưa nhé, được không nào?"

Mắt Miên Miên mở to tròn xoe.

"Dạ được." Bé có chút căng thẳng.

Dương Tư Chiêu ôm bé vào lòng, gọi vào số của Hồ Tiệp.

Sau vài tiếng chuông, cuộc gọi được kết nối.

"Thầy Dương?"

Dương Tư Chiêu giải thích tình hình: "Miên Miên rất lo cho Tiểu Phán và Tiểu Vọng, có thể cho bọn trẻ nói chuyện điện thoại một chút không?"

"Được chứ, tối qua hai đứa đã khỏe hơn nhiều rồi, cứ đòi đi học suốt đấy nhưng tôi bắt nghỉ thêm ngày nữa." Hồ Tiệp quay đầu lại nói lớn: "Tiểu Phán, Tiểu Vọng, Miên Miên gọi điện đến này!"

Rất nhanh sau đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng thở hổn hển, hai giọng nói chen chúc nhau vang lên.

Tiểu Phán lên tiếng trước: "Miên, Miên Miên, chào cậu nhé!"

Miên Miên ôm điện thoại, ngây dại.

Bé lý nhí đáp: "Chào cậu."

Tiểu Vọng chen lên trước ống nói: "Miên Miên ơi, mẹ tớ bảo hôm nay cậu cũng không đi học, cậu cũng bị ốm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!