Chương 4: (Vô Đề)

Bị thôi thúc bởi một loại cảm xúc bộc phát, Dương Tư Chiêu vô thức tiến tới, chìa tay về phía bé con, nắm lấy bàn tay hơi lành lạnh của cậu bé trong lòng bàn tay mình.

Cậu nhóc há miệng, phát ra hai âm tiết gì đó, Dương Tư Chiêu nghe không rõ, cúi xuống hỏi lại thì bé lại nhất quyết không chịu nói nữa.

Viện trưởng Chu bước đến: "Bạn nhỏ Lục Miên, cha mẹ con không đến cùng con à?"

Lục Miên không trả lời, cứ dán mắt vào Dương Tư Chiêu không rời.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc comple chỉnh tề đóng cốp xe, bê hai thùng giấy lớn đi tới.

"Chào ngài, là thầy Dương phải không? Tôi là trợ lý của cha bé Lục Miên, cứ gọi tôi là Tiểu Trần là được." Người đàn ông này cao ráo thanh mảnh, đường nét gương mặt có chút nữ tính, mặc vest đen sơ mi trắng nhưng lại thắt chiếc cà vạt họa tiết sóng lượn màu mè hoa lá hẹ.

"Là tôi." Dương Tư Chiêu gật đầu chào hỏi.

"Thật ngại quá, Lục Tiên Sinh dạo gần đây có chút bận rộn nên không tiện ghé qua. Đây là đồ dùng Miên Miên cần dùng ở trường, có quần áo thay, giày đi trong nhà, cả chăn và gối ôm nữa, tôi đã sắp xếp xong cả rồi, gửi thầy nhé?"

"Vâng, cứ đưa cho tôi là được."

"Cũng hơi nặng đấy, để tôi bê vào giúp thầy."

Thế là Dương Tư Chiêu dắt Lục Miên cùng trợ lý Tiểu Trần vào trường. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên Lục Miên đi nhà trẻ nên có vẻ căng thẳng, thấy nhiều bạn nhỏ cùng lứa là lập tức siết chặt tay thầy Tiểu Cừu không buông.

"Miên Miên hơi nhút nhát một chút." Tiểu Trần nói với cậu: "Từ lúc sinh ra, thằng bé đã bệnh nặng một trận, Lục Tiên Sinh phải đặt nó vào một nơi… kiểu như lồng kính bảo hộ suốt một thời gian dài. Có lẽ vì thế mà nó ít có cơ hội tiếp xúc với người ngoài, tính cách mới khác biệt so với những đứa trẻ khác."

Dương Tư Chiêu cúi đầu nhìn, Lục Miên đang lén lút nhìn xung quanh với vẻ sợ sệt. Thấy Quyển Quyển hùng hục chạy tới, bé giật bắn mình, nấp ngay sau chân cậu.

Lục Miên càng bất an hơn, vùi mặt vào chân anh, đúng kiểu đà điểu rúc đầu vào cát, không thèm lên tiếng.

Tiểu Trần nhún vai cười với Dương Tư Chiêu: "Thầy thấy đấy, nó là vậy đó."

Ca này có vẻ khoai rồi đây, Dương Tư Chiêu âm thầm thở dài.

Tiểu Trần đặt đồ xuống, dặn dò Lục Miên vài câu rồi ra về. Hắn bước ra khỏi khu lớp mầm, liếc nhìn vị trí của lão viện trưởng rồi lách người, lẻn ra góc Tây Nam của trường, đứng cách cây hòe già chưa đầy ba mét.

"Cây thần trong truyền thuyết cơ à?"

Gió thổi cành hòe xào xạc như không chào đón vị khách không mời mà đến này.

Ánh mắt Trần Thử An lạnh lẽo, cười nhạt, vung tay lên không trung, một mẩu cành khô lập tức rụng xuống.

"Huyết mạch Yêu tộc quý giá…"

"Tiên sinh, ngài làm gì ở đây thế?"

Viện trưởng Chu đi tới, Trần Thử An lập tức lật mặt nhanh như lật bánh tráng, quay người lại vẫn là vẻ mặt như gió mùa xuân, cười nói: "Lục Tiên Sinh dặn dò tôi qua đây bái cây thần một cái, mong cây thần phù hộ cho Miên Miên ở nhân giới bình an vô sự."

Viện trưởng Chu thở phào nhẹ nhõm, đẩy gọng kính cười cười: "Hóa ra là vậy, chắc chắn rồi, chắc chắn rồi."

**

"Miên Miên, đây là đồng phục và bảng tên của con."

Dương Tư Chiêu ngồi trước mặt bé, đưa bộ đồng phục màu xanh lá ra: "Có cần thầy Tiểu Cừu mặc giúp không nào?"

Lục Miên lắc đầu.

Điều khiến Dương Tư Chiêu ngạc nhiên chính là khả năng tự lập của cậu bé rất tốt. Bé cúi đầu tự cởi từng chiếc cúc áo phao, rồi nỗ lực tìm đầu khóa kéo ở cổ, bàn tay nhỏ dùng sức chậm rãi kéo khóa xuống tận đáy.

"Giỏi quá ta!" Dương Tư Chiêu vỗ tay khen ngợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!