Chương 39: (Vô Đề)

Lục Vô Tẫn rất giỏi tận dụng gương mặt của mình.

Ba trăm năm trước anh đã phát hiện ra điều này, sự chú ý của bé cừu yêu luôn không tập trung, ngày thường hết ăn hoa lại đuổi chim nhỏ, ngồi không yên chỗ. Thế nhưng chỉ cần anh tiến lại gần, bé cừu yêu cứ như trúng định thân chú, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm mặt anh, rặng mây đỏ lan từ cổ lên tận mang tai với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Tiến lại gần thêm chút nữa, bé cừu yêu cứ như bị rút sạch xương cốt, biến thành một nắm bông mềm nhũn, đứng cũng không vững, cứ thế ngã nhào vào ngực anh, ngủ trong lòng anh rồi còn ngước đầu lên nhìn.

Lục Vô Tẫn không có quá nhiều nhận thức về ngoại hình của mình. Thuở còn là phàm nhân, anh quanh năm trấn thủ biên cương, hằng ngày bầu bạn với cát vàng ngập trời, nửa năm chẳng soi gương đồng được mấy lần, đám tướng sĩ dưới trướng cũng toàn quân thô lỗ. Suốt một thời gian dài, Lục Vô Tẫn luôn cảm thấy dung mạo mình thô kệch đáng sợ, vì thế mà từ chối cuộc hôn nhân hoàng đế ban ban tặng.

Mãi đến khi gặp Tuân Mộ, một bé cừu yêu chưa thấy qua nhiều thế sự, anh mới biết thế nào là trong mắt người tình hóa Tây Thi.

Anh nhìn Mộ Nhi, cũng thấy tốt đẹp ngàn lần.

Anh cúi đầu, một lần nữa áp sát mặt Dương Tư Chiêu, nhìn bóng hình mình đột ngột phóng đại trong đồng tử của cậu, nhìn yết hầu cậu khẽ chuyển động.

"Đêm nay luôn nhé, được không?"

Dương Tư Chiêu ma xui quỷ khiến gật đầu cái rụp, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, lớn tiếng nói: "Không, không được!"

Cậu đẩy Lục Vô Tẫn ra, chạy vội đến ngồi cạnh Miên Miên.

Lục Vô Tẫn thong thả kéo ghế ra ngồi xuống.

Miên Miên nghiêng đầu nhìn mẹ, lại nhìn cha, rồi quay đầu tiếp tục nhìn mẹ.

Rõ ràng không có ớt, vậy mà mặt mẹ lại đỏ bừng như bị cay, bé giật mình, vội vàng chìa cái bình nước mập mạp của mình ra trước mặt mẹ: "Mẹ ơi, uống nước."

Dương Tư Chiêu sắp chín mọng đến nơi rồi, cậu cúi đầu uống một ngụm nước lạnh thật lớn, sau đó áp bình nước lên mặt để hạ hỏa cho chính mình.

Lục Vô Tẫn tự nhiên xới một bát cơm, gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào miệng.

Miên Miên bỗng nhiên lên tiếng: "Cha ơi, lúc cha không ở nhà, con luôn bảo vệ mẹ đó."

"Vậy sao?" Lục Vô Tẫn khẽ nhướng mày, "Lớn thật rồi."

Miên Miên toét miệng cười ngây ngô.

"Đã lớn rồi thì tối nay tự ngủ một mình đi."

Nụ cười trên mặt Miên Miên tắt ngóm trong nháy mắt.

Dương Tư Chiêu suýt thì bị sặc, lườm Lục Vô Tẫn một cái.

Miên Miên tủi thân biến thành mướp đắng nhỏ, bỏ cả thìa cơm, quay sang Dương Tư Chiêu: "Mẹ ơi, mẹ không ngủ với con nữa ạ?"

"Ặc" Dương Tư Chiêu khó xử giữa hai bên.

Miên Miên ôm lấy cánh tay cậu, năn nỉ nói: "Con ngủ với mẹ, cha ngủ một mình, được không ạ?"

"Không được." Lục Vô Tẫn tàn nhẫn từ chối.

Những giọt nước mắt to bằng hạt đậu lã chã rơi xuống từ hốc mắt Miên Miên. Dương Tư Chiêu không ngờ bé lại phản ứng mạnh như vậy, vội vàng bế bé vào lòng. Miên Miên rúc trong ngực cậu, nức nở: "Bên ngoài phòng có yêu quái xấu, con phải bảo vệ mẹ."

Lục Vô Tẫn lại chen ngang: "Cha sẽ bảo vệ mẹ thay con, cha lợi hại hơn con."

Miên Miên "oa" một tiếng, khóc càng dữ dội hơn.

Dương Tư Chiêu vội dùng ánh mắt trấn áp Lục Vô Tẫn, không cho anh thêm dầu vào lửa.

Lục Vô Tẫn nhếch môi, tiếp tục ăn cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!