Dương Tư Chiêu cảm thấy mình đúng là điên rồi.
Nửa tháng trước cậu còn chỉ vào Linh Nhãn mà mắng Lục Vô Tẫn: Anh là đồ lưu manh, đồ b**n th**! Không được giám sát tôi nữa!.
Vậy mà lúc này đây, cậu lại đối diện với cái "Linh Nhãn" có thể đang tồn tại kia mà cởi cúc áo ngủ.
Đó là bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm, khi cởi đến chiếc cúc thứ tư, cổ áo đã lỏng ra theo ngón tay cậu, trượt dần theo đường cong bờ vai và dừng lại lửng lơ ở đỉnh vai, để lộ xương quai xanh.
Ban đầu cậu định xem Linh Nhãn có hiện hình không, nhưng liếc mắt một cái lại thấy chính mình trong gương —
Sự xấu hổ lập tức bùng lên.
Cậu đang phát điên cái gì vậy?
Vết thương của Lục Vô Tẫn còn chưa lành, cậu đã bắt đầu nghĩ đến chuyện này rồi sao? Không được, không được.
Ân Sát vừa chết, Yêu tộc đang biến động, Lục Vô Tẫn còn bao nhiêu việc phải xử lý, bận đến tối tăm mặt mũi, ngày nào cũng đầy phiền muộn, chắc hẳn chẳng còn hứng thú với việc này nữa đâu.
Cậu vội vàng mặc lại áo ngủ, khép chặt cổ áo, lúc quay người định đi ra cửa thì lại khựng lại.
So với chuyện này, thực ra cậu quan tâm đến sự an toàn của Lục Vô Tẫn hơn. Lục Vô Tẫn vẫn giống như ba trăm năm trước, ít nói, tâm tư thâm trầm, một mình gánh vác trách nhiệm của cả hai người. Không biết lần này anh về Tuân Sơn có gặp nguy hiểm gì không.
Tu vi dù có cao đến đâu, không có hóa đan cũng là gồng mình gánh chịu.
Nếu không gặp cậu, Lục Vô Tẫn đã không đến mức khổ cực như thế này.
Cậu quay người lại, nhìn bức tường sứ trắng, trước đây Lục Vô Tẫn đã nắm tay cậu để tiêu diệt một con Linh Nhãn. Cậu chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay nhắm trúng vị trí trong ký ức, vẽ một vòng tròn.
Hàng mi rủ xuống vì tâm trạng buồn bã bỗng chốc lại nâng lên, cậu đứng bất động nhìn chăm chằm.
Cứ như thể Lục Vô Tẫn đang ở đầu bên kia nhìn mình vậy.
Cậu không tự chủ được bước lên một bước, lông mi run rẩy, hơi thở rối loạn, vành tai nóng bừng một cách lạ lùng, cứ như Lục Vô Tẫn đã ngồi đối diện mình. Trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, cậu thu tay lại.
Đứng tại chỗ hồi lâu, cậu cúi đầu nói một câu với không khí: "Về nhà sớm nhé."
Lúc quay lại giường, hơi thở của cậu vẫn chưa hoàn toàn bình phục, may mà Miên Miên không bị cậu làm thức giấc, đã ngủ rất say. Cậu nằm nghiêng người, tựa vào bờ vai nhỏ bé của Miên Miên.
Hôm sau, Lục Vô Tẫn vẫn chưa xuất hiện, Trần Thử An cử người mang bữa sáng đến.
Thực ra đó là một bữa sáng rất thịnh soạn và ngon miệng, nhưng Dương Tư Chiêu vừa ăn vừa quay đầu nhìn Miên Miên, rõ ràng cả hai cùng nảy sinh một suy nghĩ.
Miên Miên hỏi: "Mẹ ơi, cha đi đâu rồi ạ?"
"Cha về giải quyết công việc, sẽ về nhanh thôi."
Miên Miên nghe xong, nhìn xuống cuộn khoai lang tím trong bát nhỏ của mình, bỗng nhiên cầm một cái bỏ lại vào đĩa.
"Sao thế con?" Dương Tư Chiêu hỏi.
"Để dành cho cha ạ."
Lòng Dương Tư Chiêu ấm lại, bất giác ngẩng đầu nhìn quanh các bức tường, linh Nhãn nên ghi lại những cảnh này mới đúng.
Lục Vô Tẫn sẽ thấy thôi, bé con yêu ngài ấy đến thế cơ mà.
Ăn xong bữa sáng thì đi trường mầm non.
Dương Tư Chiêu đẩy cửa ra, đúng lúc chạm mặt Hứa Diệu cũng ra khỏi nhà. Cậu bé lủi thủi đeo balo đi ra, thấy Dương Tư Chiêu cũng ngẩn ngơ một lát, đứng yên tại chỗ không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!