Chương 37: (Vô Đề)

Miên Miên cảm thấy hình như mẹ có chút thay đổi.

Trước đây, ánh mắt của mẹ luôn dừng trên người bé, luôn ôm bé không rời tay, còn cùng bé đối phó với cha. Nhưng bây giờ, mỗi khi thức dậy, bé đều thấy mẹ nằm trong lòng cha, hai người nắm tay nhau, trán kề trán, thì thầm những lời bí mật mà bé không nghe rõ.

Bé ngồi dậy, dụi dụi mắt.

Cha mẹ không hề hay biết động tĩnh của bé, bé cố ý ngáp một cái thật dài, nhưng cha đột nhiên co đầu gối lên, che khuất tầm mắt của bé nhìn về phía mẹ."!"

Bé vội vàng bò qua, vượt qua ngọn núi là cha, rồi lăn lông lốc hai vòng vào giữa cha và mẹ. Mái tóc xoăn của bé xù tung cả lên, ngẩng đầu cũng không thấy mặt mẹ đâu. Rất nhanh, bé cảm nhận được bàn tay mẹ v**t v* trán mình, ngón tay luồn qua tóc, nhẹ nhàng chải chải.

"Miên Miên ngủ ngon không?" Dương Tư Chiêu hỏi.

Miên Miên thoải mái dang rộng tay chân: "Ngon ạ."

Bé cảm thấy rất dễ chịu, dễ chịu đến mức lại muốn ngủ tiếp. Nhưng cha lại cố ý rung chân, cách lớp chăn nhấp nhô cái mông của bé, làm bé quay cuồng cả người. Bé đành phải lật đanh bò lên ngực mẹ, Dương Tư Chiêu lập tức ôm lấy bé, cụng chóp mũi vào mũi bé.

"Bé ngoan." Dương Tư Chiêu nói.

Trên người mẹ luôn có một mùi hương rất dễ chịu, Miên Miên vùi mặt vào hõm cổ Dương Tư Chiêu, nhắm mắt lại, thủ thỉ những lời bí mật riêng của hai mẹ con.

"Mẹ ơi, con nằm mơ thấy một giấc mơ."

"Mơ thấy gì nào?" Dương Tư Chiêu cũng phối hợp với bé, hạ thấp giọng.

"Mơ thấy có một trận gió thật lớn, thật lớn, thổi mẹ đi mất. Con cứ đuổi theo, đuổi theo mãi mà vẫn không đuổi kịp."

Dương Tư Chiêu và Lục Vô Tẫn nhìn nhau một cái.

Miên Miên kể tiếp: "Con gặp một con chim nhỏ, con hỏi nó, có thể bay lên trời tìm mẹ giúp con được không, con chim đó nói con sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa đâu." Nói đoạn, Miên Miên bắt đầu nghẹn ngào: "Con chim đó còn nói con có thể đổi một người mẹ khác, nhưng con không muốn đổi mẹ đâu…"

Dương Tư Chiêu ôm chặt lấy bé.

"Mẹ ơi," Miên Miên bỗng nhiên nâng người lên, sờ vào mặt Dương Tư Chiêu, khẽ hỏi: "Lúc con rất nhớ mẹ, có phải mẹ cũng đang nhớ con không?"

Nước mắt Dương Tư Chiêu bỗng chốc trào ra như vỡ đê.

Cậu biết giải thích thế nào về những trêu ngươi của số phận, về sự lãng quên đầy cưỡng ép đây? Cậu rất muốn nói với Miên Miên rằng, nếu có thể, cậu nhất định sẽ nhớ bé từng giây từng phút, nhưng cậu không thể nói dối. Hai tháng trước, khi Miên Miên đuổi theo cậu trên con phố đông đúc, cậu đã không nhận ra bé ngay lập tức. Mỗi khi Miên Miên lấy hết can đảm gọi cậu là mẹ, cậu còn nghiêm mặt đính chính: "Là thầy Tiểu Cừu, không phải mẹ."

"Mẹ vẫn luôn rất nhớ con." Lục Vô Tẫn đã trả lời thay cậu.

Cậu nhìn về phía Lục Vô Tẫn, anh dùng ánh mắt dịu dàng an ủi cậu.

Miên Miên nín khóc mỉm cười: "Miên Miên biết mà!"

Bé đưa bàn tay nhỏ nhắn áp lên mặt Dương Tư Chiêu, thẹn thùng nói: "Mẹ ơi, lúc con còn ở trên trời, bà Trăng cho con chọn mẹ, con nhìn một cái là thấy mẹ ngay!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa có chút tủi thân: "Con đã xin bà Trăng lâu thật là lâu, bà mới đồng ý cho con làm em bé của mẹ đấy."

Vì mấy câu nói này mà tối đó Lục Vô Tẫn mất sạch đặc quyền được ôm Dương Tư Chiêu đi ngủ. Khi anh tắm xong đi ra, Dương Tư Chiêu đã ôm Miên Miên say sưa vào đi vào cõi mộng rồi.

**

Hai ngày sau, Trần Thử An đã tìm thấy manh mối.

Hắn đến báo cáo với Lục Vô Tẫn: "Thuộc hạ đã lật xem toàn bộ danh mục pháp khí của Yêu tộc, phát hiện có một loại pháp khí có điểm tương đồng với mô tả của ngài."

"Là gì?"

"Vô Tướng Phiên, loại cờ này có thể tạo ra ảo ảnh để ẩn mình, còn có thể di chuyển linh hoạt trong ảo ảnh để phá giải trận pháp cấm chế. Theo thuộc hạ điều tra, nguồn gốc của nó có liên quan đến Nguyệt Tiên quản lý nhân duyên. Tương truyền Nguyệt Tiên giỏi tu luyện các pháp khí hình cờ. Trong một trận đại chiến Thần – Yêu mấy trăm năm trước, pháp khí của Nguyệt Tiên bị trọng thương, hóa thành vô số mảnh vỡ rơi rải rác khắp nơi trong Yêu tộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!