Chương 36: (Vô Đề)

Miên Miên còn chưa kịp phản ứng đã nằm trên người cha rồi. Lồng ngực của cha rộng hơn bé tưởng, tay chân bé đều có chỗ đặt, nằm rất vững chãi.

Vừa ngẩng đầu lên, mẹ đã ghé sát lại hôn lên má bé, nhưng trên mặt mẹ đầy nước mắt, làm miệng bé cũng dính nước ướt nhèm, bé thè lưỡi l**m thử, thấy vị mặn chát.

Bé không lau mặt mình mà đưa tay sờ mặt mẹ. Mẹ vốn đã ngừng khóc, nhưng vừa được bé chạm vào, lông mi bỗng rung động như cánh bướm, rồi lại có một giọt nước mắt rơi xuống ngón tay bé, lành lạnh.

Miên Miên thấy sống mũi cay cay, cũng khóc theo: "Mẹ ơi…"

Lục Vô Tẫn cứ thế nhìn hai mẹ con gục đầu vào nhau trên ngực mình, nước mắt rơi như hạt chuỗi đứt dây, từng giọt từng giọt thấm vào người anh, đau buồn như thể anh không bao giờ mở mắt ra được nữa vậy.

Cuối cùng Dương Tư Chiêu cũng trấn tĩnh lại trước, đôi mắt đẫm lệ nhìn Lục Vô Tẫn, bắt đầu lo lắng: "Ngài… Miên Miên nằm sấp thế này, cơ thể ngài có đau không?"

Miên Miên lập tức ngừng thút thít, mong ngóng nhìn Lục Vô Tẫn.

"Không đâu." Lục Vô Tẫn nói.

Thực ra là đau, đối phó với Ân Sát gian nan hơn anh tưởng nhiều. Để nhổ cỏ tận gốc trong thời gian ngắn nhất, anh đã dùng gần như toàn bộ tu vi, làm tổn thương căn cơ. Trên đường từ trường mầm non về anh đã nhận ra điều đó, cộng thêm năm nhát Ngân Giao Tiên, cơ thể đã quá tải đến cực hạn.

Nhưng anh có hai vị thuốc quý.

Chỉ cần nhìn một cái là vết thương sẽ tự lành.

Thấy Miên Miên có vẻ lúng túng, anh xoa xoa khuôn mặt bé, nhắc lại lần nữa: "Không đau đâu, cứ nằm thế này đi."

Thế là Miên Miên yên tâm dang rộng tay chân, như chú rùa nhỏ phủ trên người Lục Vô Tẫn.

Một lát sau, bé lại ngẩng đầu hỏi: "Mẹ ơi, mẹ lại thích cha rồi ạ?"

Dương Tư Chiêu ngẩn người.

"Mẹ toàn nói là chẳng thèm thích cha đâu," Miên Miên nghiêng đầu hỏi, "Giờ lại thích rồi ạ?"

Thừa biết Dương Tư Chiêu sẽ đỏ mặt, Lục Vô Tẫn vẫn trêu: "Trả lời câu hỏi của con đi, lại thích rồi à?"

Dương Tư Chiêu quay mặt đi không nói, rặng hồng lan dần từ chóp mũi sang vành tai. Một lúc sau, cậu chậm rãi cúi xuống, cuộn tròn bên người Lục Vô Tẫn, trán tựa vào cánh tay anh.

Lục Vô Tẫn mỉm cười.

Anh khẽ giơ tay, đèn trong phòng chậm rãi tối đi.

Rèm cửa không kéo hết, ánh trăng sáng rọi vào đôi mắt to tròn long lanh của Miên Miên như hai ngọn đèn nhỏ, soi mẹ một lúc, soi cha một lúc, chẳng mấy chốc đã "hết pin", mí mắt sụp xuống.

Cho đến khi hoàn toàn tắt máy, hơi thở đều đặn.

Dương Tư Chiêu đứng dậy, nhẹ nhàng bế bé ra cạnh giường.

Lục Vô Tẫn nói: "Không sao, không cần đâu."

Dương Tư Chiêu lườm anh một cái: "Ngài tưởng em không nhận ra ư? Rõ ràng là sắp chịu không nổi rồi mà còn ra vẻ trước mặt con."

Lục Vô Tẫn bị bóc trần cũng không giận, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Dương Tư Chiêu lấy chiếc chăn nhỏ đắp lên người Miên Miên, khi quay lại, Lục Vô Tẫn đã vòng cánh tay tạo thành một "chiếc tổ nhỏ" mời gọi cậu vào.

Cậu nằm xuống, gối lên tay Lục Vô Tẫn, khẽ hỏi: "Kể cho em nghe chuyện sau khi em đi đi."

"Sau khi em đi, chẳng còn câu chuyện nào nữa."

Dương Tư Chiêu ôm chặt lấy eo Lục Vô Tẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!