Thực ra Miên Miên đã buồn ngủ rồi, nhưng bé vẫn mở to mắt không chịu ngủ.
Bé ôm lấy cánh tay Lục Vô Tẫn, áp mặt vào đó, còn nắm chặt nắm đấm nhỏ, cố gắng giải phóng linh lực của mình để rắc lên người cha. Nhưng những đốm sáng xanh ấy vừa chạm vào cha đã tan biến, chẳng có tác dụng gì, bé ủ rũ thu tay về.
Dương Tư Chiêu nhận ra cảm xúc của bé, kéo bàn tay nhỏ của bé ra khỏi tay áo, nắm gọn trong lòng bàn tay mình, khẽ nói: "Không phải lỗi của Miên Miên đâu, là tại cha lợi hại quá thôi. Miên Miên lớn lên cũng có thể lợi hại như cha vậy."
"Để bảo vệ mẹ giống như cha ạ."
Dương Tư Chiêu mỉm cười: "Đúng vậy, còn có thể bảo vệ cả cha nữa."
"Cha có cần Miên Miên bảo vệ không ạ?"
Dương Tư Chiêu vừa định trả lời thì nghe thấy bên tai vang lên giọng nói quen thuộc mang theo ý cười: "Bảo vệ tốt cho mẹ là đủ rồi."
Cả lớn lẫn bé đồng thời ngẩn người.
Dương Tư Chiêu khựng lại hồi lâu mới chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Lục Vô Tẫn vừa tỉnh.
Ánh mắt Lục Vô Tẫn bình thản mà dịu dàng, khiến Dương Tư Chiêu trong phút chốc như thấy lại Tịnh Phạm Thần Quân của ba trăm năm trước. Trước khi yêu nhau, Thần Quân đối xử với cậu cũng đạm mạc như với bao người khác; sau khi yêu nhau, bất kể cậu đang làm gì, hễ quay đầu lại là luôn thấy Thần Quân đứng cách đó không xa nhìn mình, ánh mắt chứa chan ý cười tình tứ.
Nhiều năm sau mới gặp lại ánh mắt ấy, sống mũi Dương Tư Chiêu cay xè, nước mắt chực trào ra như vỡ đê. Cậu muốn lên tiếng nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
Cậu cảm thấy ngón tay mình bị ai đó chạm nhẹ. Cúi đầu nhìn, vết thương của Lục Vô Tẫn nặng đến mức cánh tay không nhấc lên nổi, vậy mà anh vẫn cố vươn tay ra, nỗ lực móc lấy ngón tay cậu.
"Ta nên gọi em là gì đây?" Lục Vô Tẫn hỏi, "Gọi là Mộ Nhi, em còn ghen nữa không?"
Dương Tư Chiêu không tài nào kìm được nước mắt nữa, nhào vào lòng Lục Vô Tẫn, khóc nức nở: "Em vẫn luôn chờ đợi ngài."
Chờ đợi đến khổ sở vô cùng.
**
Tuân Mộ sinh ra đã là hy vọng của tộc Huyền Dương.
Nghìn năm trước, thủ lĩnh tộc Huyền Dương dã tâm bành trướng, mưu đồ phá vỡ cấm chế giữa hai giới người và yêu để gây hại cho nhân tộc. Thần tộc vì thế mà giáng tội, dùng Thiên Khiển Chú giam lỏng tộc Huyền Dương. Suốt nghìn năm sau đó, tộc Huyền Dương chỉ có thể quanh quẩn trong mảnh đất nhỏ hẹp, dù đôi khi có kẻ trốn thoát được cũng sẽ bị Thiên Khiển Chú truy dấu, không quá một năm sẽ lăn ra chết bất đắc kỳ tử.
Muốn giải trừ Thiên Khiển Chú chỉ có một cách duy nhất — Hóa đan, và phải là viên hóa đan có linh lực cực kỳ mạnh mẽ.
Muốn thành việc này phải vượt qua hai cửa ải gian nan: Một là phải có một con cừu yêu không sợ chết, trong vòng một năm tìm thấy Thần Quân; hai là phải lấy được hóa đan của Thần Quân mang về tộc địa.
Những vị Thần Quân có linh lực đủ mạnh để giải Thiên Khiển Chú không nhiều, loại trừ mấy vị quanh năm bế quan, mấy vị thần long thấy đầu không thấy đuôi, mấy vị coi yêu tộc là dị loại… thì chỉ có Tịnh Phạm Thần Quân là mục tiêu khả dĩ nhất.
Cho nên ngay từ khi Tuân Mộ chào đời, cái tên "Tịnh Phạm Thần Quân" đã lọt vào tai cậu còn sớm hơn cả hai tiếng "cha", "mẹ".
Cậu mang dòng máu thuần khiết nhất của tộc Huyền Dương, thuở nhỏ thường chạy ra ngoài cấm chế chơi đùa mà khi trở về vẫn bình an vô sự. Thủ lĩnh mới của tộc Huyền Dương đặt hết hy vọng lên người cậu, lập ra một kế hoạch nuôi dạy nghiêm ngặt, truyền thụ cho cậu cấm thuật Hồi Lan vốn dĩ bị phong ấn trong hầm băng nghìn năm.
Từ lúc Tuân Mộ hiểu chuyện, sứ mệnh của cậu đã trở thành: Quyến rũ Thần Quân, lấy đi hóa đan, giải cứu cả tộc.
Đó là toàn bộ ý nghĩa sinh mạng của cậu.
Cậu không có bạn bè cùng trang lứa, cha mẹ anh trai cũng không dám làm phiền cậu tu luyện. Cậu cô đơn vô cùng, có khi vài tháng liền chẳng có con yêu nào nói chuyện với cậu. Cậu chỉ biết trò chuyện với trời mây, với cỏ cây hoa lá, một mình đuổi theo những cánh hoa trôi trên dòng nước đến tận khi hoàng hôn buông xuống, rồi cô độc tiễn đưa mặt trời biến mất, nhìn mặt trăng trèo lên.
Mãi đến năm hai mươi tuổi, khi Hồi Lan thuật đã luyện thành, cậu vẫn không hiểu nổi tại sao mình nhất định phải dùng nó để đối phó với Tịnh Phạm Thần Quân. Cậu hỏi anh trai: "Thần Quân sẽ chết ạ?"
Anh trai kín tiếng như bưng, chỉ hỏi ngược lại: "Ngươi muốn chúng ta cả đời bị nhốt trên ngọn núi này sao?"
Cậu cụp mắt xuống, một lát sau lại hỏi: "Thần Quân sẽ chết chứ ạ?"
Anh trai đáp: "Không đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!