Chương 33: (Vô Đề)

Câu nói của nhóc con như tiếng sét đánh ngang tai, khiến Dương Tư Chiêu ngẩn người ngay tại chỗ, cả cơ thể cứng đờ từng chút một lại. Lục Vô Tẫn thì chẳng mấy ngạc nhiên, còn cố ý nhướn mày nhìn cậu.

"Tâm nguyện của con nhỏ, không thể để thằng bé thất vọng được." Lục Vô Tẫn giả vờ bày ra bộ dạng người cha hiền từ.

Dương Tư Chiêu chấn động: "Anh —"

Lục Vô Tẫn không chút hối lỗi, còn muốn ghé sát mặt lại gần cậu.

Dương Tư Chiêu tức đến nghẹn lời, chỉ đành quay lưng đi.

Miên Miên không đợi được cảnh cha hôn mẹ, điều này khiến bé rất vui. Bé hạ tay xuống, thấy mẹ đã quay lưng đi, bé cũng lăn một vòng, áp sát vào lưng Dương Tư Chiêu, vùi mặt vào đó làm một chiếc mai rùa nhỏ.

Dương Tư Chiêu nhắm mắt nén giận, mãi không nghe thấy tiếng của Lục Vô Tẫn. Một lúc lâu sau, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt, là Lục Vô Tẫn xích lại gần, một cánh tay vắt ngang qua hông cậu.

Anh đặt một nụ hôn lên vai Dương Tư Chiêu.

Miên Miên lại sắp bị ép xẹp lép rồi, nhưng khi ngước đầu lên, bé chạm phải ánh mắt của cha, cha cũng đang nhìn bé.

Bé chớp chớp mắt, cha vẫn nhìn bé.

Điều này khiến bé có chút ngại ngùng, ngây người suy nghĩ vài giây rồi lại vùi mặt vào lưng Dương Tư Chiêu.

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ họ sẽ ở lại đó cho đến tối, nhưng Lục Vô Tẫn đề nghị về nhà. Cậu "ồ" một tiếng, không nói gì, đứng dậy mặc áo khoác cho Miên Miên.

Bên ngoài lều là mặt đất ẩm ướt, ngay cả vầng trăng xa xăm cũng mang theo hơi lạnh sũng nước, xem ra hôm nay quả thực không phải một ngày đẹp trời.

Họ cùng nhau xuống núi, bắt xe đi về.

Đêm đó Lục Vô Tẫn không ở lại nhà Dương Tư Chiêu, cũng chẳng để lại lời nhắn nào đã biến mất không dấu vết.

Mãi đến sáng hôm sau, Trần Thử An mới gửi tin nhắn tới: [Lục tiên sinh đang tịnh dưỡng tại biệt thự Tiềm Sơn, hai ngày nữa sẽ về, xin thầy Dương đừng lo lắng.]

Dương Tư Chiêu không khỏi lẩm bẩm: Ai thèm lo lắng chứ?

Không về càng tốt.

Đặt điện thoại xuống, cậu chủ động đi tìm Bùi Hoài Khiêm.

Do dự trước cửa rất lâu, cuối cùng cậu vẫn giơ tay gõ cửa.

Là Hứa Diệu chạy ra mở cửa, hai tay bưng bộ đồ chơi Transformers cao nửa người, chỉ dư ra một ngón tay để mở cửa.

Cậu bé thò đầu ra: "Thầy Tiểu Cừu."

Bệnh nghề nghiệp giáo viên mầm non của Dương Tư Chiêu lại tái phát: "Bạn nhỏ Hứa Diệu, sao con có thể mở cửa mà không hỏi trước thế? Nếu thầy là người xấu thì sao?"

Hứa Diệu chẳng mảy may quan tâm: "Cậu con không có bạn đâu, ngoài thầy ra, chẳng còn ai tìm cậu ấy nữa."

Dương Tư Chiêu cảm thấy kỳ lạ, thân phận con người hiện tại của Bùi Hoài Khiêm chẳng phải là ông chủ lớn sao? Sao lại không có bạn bè?

"Tại sao?"

"Bởi vì cậu con là người không có tình cảm. Mẹ con nói ngày nào cậu cũng đeo một chiếc mặt nạ rất đẹp, cậu biết tuốt mọi thứ, nhưng chẳng kết bạn được với ai," Hứa Diệu giơ cao đồ chơi lên, láu lỉnh nói: "Nhưng con lại thích chơi với cậu, vì cậu chẳng quản con gì cả."

"Ai bảo không quản cháu?"

Bùi Hoài Khiêm từ trong thư phòng bước ra, gõ nhẹ vào đầu Hứa Diệu một cái: "Nếu không quản cháu, thì hằng ngày cháu hít khí trời để sống à?"

Hứa Diệu lườm hắn một cái rồi quay người chạy mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!