Lục Vô Tẫn nói muốn nấu cơm, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị Dương Tư Chiêu tống cổ ra khỏi bếp.
Bởi vì Dương Tư Chiêu thật sự đau lòng cho đống nồi niêu xoong chảo và mắm muối nhà mình, cậu hoàn toàn không chịu nổi sự thiếu hiểu biết và tự tin thái quá của Lục Vô Tẫn trong việc bếp núc. Cậu chống nạnh đứng chặn ở cửa, ra lệnh sắt đá: "Anh, vĩnh viễn tránh xa đống nồi của tôi ra! Từ nay về sau phạm vi sử dụng công cụ trong bếp của anh chỉ giới hạn ở cái ấm đun nước thôi!"
Lục Vô Tẫn chẳng có vẻ gì là hối lỗi, còn tỏ vẻ không hài lòng: "Tôi cho rằng mình đã nắm rõ nguyên lý rồi."
"Nắm rõ cái con khỉ ấy!" Dương Tư Chiêu nhíu mày lườm anh, "Anh đã lãng phí cả một nồi thịt kho tàu của tôi, đó là thịt ba chỉ xịn tôi cẩn thận chọn hôm nay đấy, tốn của tôi tận ba mươi lăm tệ lận!"
"Ba mươi lăm tệ đắt lắm sao?" Lục Vô Tẫn không mảy may quan tâm.
Dương Tư Chiêu càng giận hơn.
Cậu gọi Miên Miên, Miên Miên lập tức vứt bút vẽ, chạy vèo tới như tên lửa, bắt chước động tác của mẹ đứng chắn ở cửa.
"Chặn cha của con lại, không cho hắn vào bếp." Dương Tư Chiêu nói.
"Vâng ạ!"
Miên Miên lập tức xoạc hai cái chân ngắn cũn ra, giơ hai tay lên quá đầu rồi đan chéo lại, sau đó ngẩng khuôn mặt đầy nghiêm túc nhìn chằm chằm Lục Vô Tẫn, cái miệng nhỏ vì gồng sức mà chu ra thật cao.
Lục Vô Tẫn cười khẽ, cố ý bước tới một bước, Miên Miên vừa rồi còn làm vẻ hung dữ lập tức sợ như thỏ đế, run rẩy một cái, mái tóc xoăn trên đầu cũng rung rinh theo, chóp mũi và khóe mắt đỏ ửng. Nhưng bé không lùi bước, vẫn kiên quyết chắn trước mặt mẹ.
"Không được bắt nạt mẹ!"
Lục Vô Tẫn trở thành vai phản diện trong nhà này, anh chán nản quay lại phòng khách tiếp tục tịnh dưỡng.
Miên Miên giơ tay mãi đến khi mỏi nhừ mà chẳng thấy cha tiến công, đành tội nghiệp cầu cứu Dương Tư Chiêu: "Mẹ ơi, con không chặn nổi nữa rồi, tay con đang bị rò điện này!"
Lúc này Dương Tư Chiêu mới nhớ tới bé, vội đi tới nắm lấy hai cánh tay nhỏ đang bị tê, nhẹ nhàng bóp bóp.
"Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Miên Miên gật đầu.
"Cái này là bị tê, không phải rò điện đâu." Dương Tư Chiêu dở khóc dở cười, "Miên Miên qua đây nếm thử cơm nắm phô mai này."
Miên Miên lập tức quên hết ấm ức, hớn hở chạy theo, kiễng chân bám vào bàn bếp, há miệng thật to chờ được đút.
"Là loại phô mai kéo sợi Miên Miên thích đây."
"Oa oa!" Mắt Miên Miên sáng rực.
Dương Tư Chiêu đưa cơm nắm lại gần miệng bé: "Ăn một cái trước đi, còn lại chúng ta mang lên núi ăn nhé?"
Miên Miên ăn cơm nắm đã vui, nghe thấy đi lên núi còn vui hơn. Bé quấn quýt bên chân Dương Tư Chiêu, biến thành một em bé lắm lời hỏi đủ thứ chuyện, Dương Tư Chiêu cũng không chê bé phiền, kiên nhẫn trả lời từng câu.
"Đi núi Nguyệt Minh, lái xe chỉ mất một tiếng thôi."
"Trên núi Nguyệt Minh có một cái hang động, chơi vui lắm."
"Trên núi còn có khỉ nhỏ nữa."
"Chúng ta có thể ở đó đến tối luôn."
Miên Miên nghe xong thì mừng rơn, lắc lư cái đầu, chẳng biết diễn tả thế nào cho hết sự phấn khích. Dương Tư Chiêu xếp cơm nắm vào hộp, rồi bế Miên Miên lên bàn bếp, cùng bé đậy nắp cơm hộp lại.
"Ta da, đây là cơm hộp của Miên Miên!" Dương Tư Chiêu cười nói: "Trên hộp có một bé cừu nhỏ, Miên Miên có thích không?"
Miên Miên ngẩn ngơ nhìn cậu một hồi lâu, đột nhiên nói: "Mẹ ơi, con thích mẹ lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!