Một câu nói nhẹ bẫng của Lục Vô Tẫn bỗng chốc trở thành tâm sự nặng nề của Dương Tư Chiêu.
Bác bỏ anh thì có vẻ như mình tuyệt tình, mà không phản bác thì lại giống như ngầm thừa nhận cho sự được nước lấn tới của anh.
Cái lão yêu quái này đúng là đáng ghét thật sự!
Cậu lầm lũi húp một ngụm cháo, may là bát cháo này khá ngon, lớp sốt bí đỏ mịn màng hòa quyện với sữa tươi thơm ngậy, ngọt mà không ngấy, trôi tuột xuống cổ họng xoa dịu tâm trạng cậu. Thế nhưng càng ăn, cậu lại càng thấy có gì đó sai sai — dường như cái vị tanh của sắt kia đã biến mất rồi.
Chẳng biết dạo này cậu bị trúng lời nguyền hay ám khí của yêu quái mà ăn cái gì ở nhà cũng thấy một mùi gỉ sắt kỳ quái.
Cậu từng nghi ngờ mình bị phát tác chứng lo âu, cộng thêm tinh thần hoảng loạn mà sinh ra ảo giác, nên đã buồn bực suốt mấy ngày nay. Kết quả là hôm nay húp tì tì nửa bát cháo mà chẳng thấy có chút vị lạ nào cả.
Lẽ nào đúng là ảo giác thật?
Cậu vừa cắn bánh bao áp chảo vừa suy nghĩ mông lung.
"Mẹ ơi, bánh bao ch** n**c kìa!"
Tiếng kêu của Miên Miên kéo tâm trí cậu trở lại, cúi đầu nhìn xuống, phần nước súp nóng hổi trong bánh bao đang men theo bàn tay, từ từ chảy xuống cổ tay, có xu hướng tấn công thẳng vào ống tay áo!
Chưa kịp để cậu bật dậy, Lục Vô Tẫn đã chộp lấy cổ tay cậu, kịp thời vén ống tay áo lên cao.
Ngón tay của Lục Vô Tẫn đúng là đôi tay rõ các đốt xương nhất mà Dương Tư Chiêu từng thấy, ngón tay thon dài, đầu ngón hơi lành lạnh, nắm lấy cổ tay cậu như một chú rắn nhỏ quấn quanh.
Dương Tư Chiêu vô thức co rụt lại, Lục Vô Tẫn liền nới lỏng tay, chậm rãi giúp cậu cuộn ống tay áo lên.
Tay áo bộ đồ mặc ở nhà có chun nên cuộn lên hơi tốn sức. Đầu ngón tay Lục Vô Tẫn cách một lớp vải mềm mại chạm nhẹ vào da thịt cổ tay Dương Tư Chiêu, cảm giác hơi ngứa, lại có chút không tự nhiên.
Lục Vô Tẫn cuộn rất từ tốn, còn Dương Tư Chiêu thì như ngồi trên đống lửa.
"Xong rồi, đi rửa đi." Lục Vô Tẫn nói.
Dương Tư Chiêu như trút được gánh nặng, tháo chạy đến bồn rửa, vặn vòi nước tối đa để dùng tiếng nước át đi sự bối rối của mình.
Không đúng, Lục Vô Tẫn rất không đúng.
Anh đột nhiên trở nên… lịch thiệp vậy sao?
Trước đêm hôm qua, anh vẫn còn là một gã lưu manh đầu óc đen tối, sao sáng nay vừa ngủ dậy đã chủ động nấu cơm, giữ khoảng cách, lại còn biết thế nào là lễ nghĩa rồi?
Mãi đến khi chà cổ tay đỏ ửng lên cậu mới bừng tỉnh, tắt nước, vừa lau tay vừa quay lại bàn ngồi xuống.
Sự chú ý của Miên Miên hoàn toàn đặt lên người cậu. Cậu không có mặt là Miên Miên không chịu ăn, bé buông thìa, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào lối đi, thấy cậu quay lại mới ngước mặt cười rạng rỡ.
"Mẹ ơi có nóng không ạ? Miên Miên thổi thổi cho nhé."
Dương Tư Chiêu lập tức lắc đầu: "Không nóng đâu."
"Đỏ đỏ kìa." Miên Miên thấy cánh tay đỏ ửng của cậu thì lo sốt vó, thút thít: "Mẹ sắp chảy máu rồi!"
Dương Tư Chiêu bế bé đặt lên đùi: "Không có, không có đâu, là do mẹ tự chà đỏ thôi, một lát là hết ngay, Miên Miên đừng sợ."
Miên Miên nhìn cánh tay cậu đầy xót xa, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, bé nắm chặt nắm đấm nhỏ, nhớ lại lời cha dặn lúc trước, gồng vai dùng sức toàn thân. Rất nhanh, một đốm sáng xanh nhỏ li ti tràn ra từ kẽ tay bé, lơ lửng như những vì sao giữa không trung rồi đồng loạt đậu xuống cổ tay Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu rõ ràng vẫn chưa quen với cảnh tượng này, cánh tay bế Miên Miên khẽ cứng đờ, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu cảm nhận được cảm giác khó chịu trên cổ tay đã tan biến sạch sẽ.
Cậu kinh ngạc nhìn Miên Miên: "Miên Miên giỏi quá đi mất."
Cậu nắn nắn bàn tay nhỏ của Miên Miên, lật qua lật lại, chẳng thấy khác gì tay trẻ con bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!