Tay Dương Tư Chiêu đã đưa lên đến bên cạnh gương mặt Lục Vô Tẫn, do dự hồi lâu vẫn không hạ xuống.
Cậu không muốn tranh cãi với Lục Vô Tẫn nữa, cũng sợ làm Miên Miên thức giấc, nhưng sự chu toàn của cậu không nhận được sự thấu hiểu của Lục Vô Tẫn, trái lại càng làm tăng thêm khí thế ngang ngược. Giây tiếp theo, Lục Vô Tẫn nắm lấy tay cậu, ép xuống gối, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Nụ hôn sâu hơn, Lục Vô Tẫn chiếm đoạt hơi thở của cậu như mất kiểm soát.
Dương Tư Chiêu chỉ có thể co gối lại, th*c m*nh vào chân Lục Vô Tẫn, nhưng lại khiến mình lộ sơ hở, biến thành một tư thế mập mờ hơn. Cậu nghe thấy một tiếng cười trầm đục phát ra từ cổ họng Lục Vô Tẫn.
Đầu tiên là thẹn quá hóa giận, nhưng rất nhanh sau đó lại ngẩn ngơ.
Tiếng cười như thế này, dường như cậu đã nghe thấy từ rất lâu, rất lâu về trước.
Trong khoảnh khắc đôi môi tách rời để tìm lại hơi thở, dưới ánh trăng, chân mày và đôi mắt Lục Vô Tẫn lúc ẩn lúc hiện, chồng lấp với một vài hình ảnh trong giấc mơ, cậu ma xui quỷ khiến đột nhiên gọi một tiếng—
"Thần quân."
Trong mơ là cách xưng hô này sao?
Hình như là vậy.
Thiếu niên đó gọi Lục Vô Tẫn như thế.
Cậu cảm thấy cơ thể Lục Vô Tẫn đột nhiên khựng lại, như bị một luồng điện vô hình đánh trúng, đóng băng ngay lập tức.
Nhờ vài tia ánh trăng lọt qua khe rèm, cậu nhìn thấy đồng tử Lục Vô Tẫn co rụt dữ dội, không thể tin nổi, lại mang theo vài phần bi thương không dễ nhận ra: "Em gọi ta là gì?"
Dương Tư Chiêu mím môi không nói.
"Gọi ta là gì?" Lục Vô Tẫn có chút nôn nóng.
"Tôi không biết," Dương Tư Chiêu đẩy lồng ngực Lục Vô Tẫn ra, xoay người lại, cuộn tròn bên gối, "Có những giấc mơ rất kỳ lạ chui vào đầu tôi, tôi không biết đâu, anh đừng hỏi tôi."
Lục Vô Tẫn định nói rồi lại thôi.
Trông anh có vẻ có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời, chỉ im lặng nằm bên cạnh Dương Tư Chiêu.
Trên một chiếc giường, lần đầu tiên có ba người nằm yên tĩnh như vậy.
Miên Miên ngủ rất say, cuộn tròn như một hạt đậu nhỏ. Dương Tư Chiêu đắp chăn cho bé, khẽ nói: "Miên Miên… là… là của tôi."
Cậu thậm chí không dám dùng câu hỏi, tự lừa mình dối người, như thể làm vậy sẽ không phải nghe Lục Vô Tẫn trả lời "Không phải".
"Là do em sinh ra."
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Dương Tư Chiêu, ngay sau đó là dòng nước mắt tuôn trào như suối, không sao ngăn lại được. Cậu nắm lấy tay Miên Miên, bé dường như nhận ra cảm xúc của mẹ, trong giấc ngủ nắm chặt lấy ngón tay Dương Tư Chiêu.
Hóa ra không phải là "cảm giác thân thiết" khó hiểu, cũng không phải là tình yêu vô duyên vô cớ, mà là sự gắn kết của huyết thống. Hóa ra ba trăm năm tìm kiếm và chờ đợi đều là vì cậu. Khoảnh khắc này, nỗi đau đớn còn lớn hơn cả sự kinh ngạc, Dương Tư Chiêu cảm thấy cả trái tim mình như bị bóp nát, đau đến mức không thở nổi, nhưng lại thấy may mắn vì đã tìm lại được, thật may mắn, thật may mắn là hiện tại Miên Miên đang ngủ yên ổn bên cạnh cậu.
Cậu quá ngốc, lẽ ra phải nhận ra sớm hơn mới phải, sao lại để dây dưa lâu đến thế, đã bỏ lỡ bao nhiêu lần tiếng gọi "mẹ" của Miên Miên. Những lúc cậu hết lần này đến lần khác sửa lưng Miên Miên bắt gọi là "thầy Tiểu Cừu", chắc hẳn Miên Miên đã hoang mang và hụt hẫng lắm.
Cậu thực sự quá ngốc.
Cậu thút thít không thành tiếng.
Một bàn tay lớn và một bàn tay nhỏ nắm lấy nhau.
Sau đó lại được một bàn tay lớn hơn bao bọc lấy.
Dương Tư Chiêu khẽ rùng mình nhưng không né tránh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!