Chương 3: (Vô Đề)

"Lại thêm một đứa nữa?"

Dương Tư Chiêu sắp có phản ứng sang chấn tâm lý luôn rồi: "Lại là tiểu yêu quái?"

Viện trưởng Chu cũng có chút ngại, ngập ngừng hồi lâu mới gật đầu: "Biết sao được, chỉ có chỗ chúng ta mới dám nhận thôi."

"Tại sao?"

"Thầy Tiểu Cừu, cậu có nhớ cái cây hòe già ở góc Tây Nam trường chúng ta không?"

"Tôi biết, cô Hứa nói đó là cây thần. Thành phố có mấy lần cử người lái xe cẩu đến định di dời cây đi, kết quả là cứ chạm vào cây là xe chết máy, chạm là chết—" Dương Tư Chiêu nói đến đây bỗng dưng khựng lại, não bộ nhảy số cực nhanh: "Không lẽ ý của thầy là… cái cây đó là cây thần thật?"

"Đúng vậy, là cây thần. Nó có thể che giấu tung tích của Yêu tộc, bảo vệ chúng khỏi sự truy lùng của Yêu Vương."

Dương Tư Chiêu cau mày: "Yêu Vương, lần trước Tề Tiểu Thư cũng nhắc đến hắn. Rốt cuộc chuyện là thế nào?"

Viện trưởng cười khổ: "Trước giờ không kể là vì sợ cậu nghe xong lại không thể chấp nhận nổi, nhưng giờ cậu cũng hết sợ rồi, nghe chút cũng chẳng sao."

"Yêu tộc khác với thế giới con người chúng ta, họ chỉ có một người cai trị duy nhất gọi là Yêu Vương. Yêu Vương quyền năng vô hạn, uy trấn tứ phương. Dưới sự dẫn dắt của ngài ấy, Yêu tộc vốn dĩ cũng an cư lạc nghiệp, ngày càng phát đạt. Thế nhưng mấy trăm năm trước, có một sự kiện đã phá vỡ sự yên bình đó."

"Vợ của Yêu Vương sau khi sinh con xong đã bỏ mặc chồng con, một thân một mình trốn đến nhân gian!"

"Nghe nói trong Yêu tộc có kẻ phản bội, đã lén lút mở cửa Tuân Sơn cho Vương phi tẩu thoát—"

"Tuân Sơn?" Dương Tư Chiêu thắc mắc.

"Đó là ranh giới giữa Nhân tộc và Yêu tộc, một khi bước ra khỏi Tuân Sơn là sẽ đến thế giới con người," Viện trưởng giải thích xong rồi nói tiếp: "Tóm lại, Yêu Vương nổi trận lôi đình, thề phải lùng ra kẻ phản bội. Một thời gian dài Yêu tộc náo loạn cả lên, mấy vị Yêu sư từng thân thiết với Vương phi đều bị liên lụy, sống chết chưa rõ. Để bảo vệ huyết mạch gia tộc, họ chỉ còn cách gửi gắm con cái đến nhân gian lánh tạm."

"Yêu Vương này nghe đáng sợ quá đi."

Dương Tư Chiêu hít một hơi lạnh, nhìn qua cửa kính lớp học nhìn năm đứa nhỏ đang nô đùa, không tránh khỏi phàn nàn một câu: "Mấy đứa trẻ này thì có lỗi gì đâu chứ? Thật là ác độc."

"Thì thế mới nói."

Viện trưởng Chu vừa dứt lời, bỗng nhiên thấy vai Dương Tư Chiêu run nhẹ một cái, sau đó cả cơ thể cậu căng cứng, cảnh giác nhìn sang: "Thầy Tiểu Cừu, cậu sao thế?"

Dương Tư Chiêu sực tỉnh, lạnh cả sống lưng: "Ngài… sao ngài lại biết rõ mấy chuyện này bgyw thế?"

Viện trưởng cười nói: "Đừng sợ, tôi cũng là con người như cậu mà thôi. Chỉ có điều, vợ tôi, cô ấy là một yêu quái."

Dương Tư Chiêu kinh ngạc tột độ.

Viện trưởng cười đến mức nếp nhăn xô lại nhau, nhưng vẫn không giấu nổi sự dịu dàng và nỗi nhớ nhung khi nhắc về vợ của mình: "Yêu có thể sống hàng trăm năm, cô ấy không muốn thấy tôi già đi nên mới liều mạng đi trộm linh khí trường sinh quý giá của Yêu tộc cho tôi. Kết quả bị lính canh phát hiện, bị phạt tù 20 năm, cho nên tôi cứ ở nhân gian này đợi cô ấy thôi."

"20 năm?"

"Ừ, 20 năm, cũng chẳng dài lắm đâu."

Dương Tư Chiêu nhất thời không biết an ủi thế nào, vì trông Viện trưởng còn lạc quan hơn cả cậu.

Quay lại chủ đề chính: "Vậy đứa trẻ mới đến cũng là hậu duệ của những gia đình Yêu tộc bị liên lụy?"

"Đúng vật, người giám hộ đã đưa tôi xem lệnh truy nã của Yêu tộc rồi. Cha mẹ của mấy đứa nhỏ trong lớp này đứa nào cũng có lệnh truy nã trên đầu cả, lai lịch không vấn đề gì đâu."

"Khi nào bé đến?"

"Chắc là mai thôi."

Dương Tư Chiêu gật đầu, những ngày qua va đập với hiện thực quá nhiều khiến cậu cảm thấy việc có thêm một con tiểu yêu quái nữa cũng chỉ là chuyện muỗi đốt inox, cậu thản nhiên chấp nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!