Chương 29: (Vô Đề)

Một khuôn mặt giống nhau như đúc.

Sao có thể giống hệt nhau được? Ngũ quan như đúc từ một khuôn, ngay cả chân mày và đôi mắt cũng không khác một chút nào, chỉ có thần thái là khác biệt —

So với vẻ ngây thơ thuần khiết của thiếu niên trong mộng, Dương Tư Chiêu trông mệt mỏi hơn một chút.

Sau khi Trần Thử An rời đi, cậu trốn vào nhà vệ sinh, học theo Lục Vô Tẫn dùng nước lạnh rửa mặt để bình tĩnh lại. Soi gương nhìn kỹ ngũ quan của mình, điều khiến cậu hoảng loạn là cậu không chỉ thấy bóng dáng con cừu yêu đó trên mặt mình, mà còn thấy cả bóng dáng của Miên Miên.

Quá giống, không chỉ là lúm đồng tiền.

Nếu cậu là con gái, dắt tay Miên Miên đi ra ngoài, ước chừng mọi người đều sẽ mặc định Miên Miên là do cậu sinh ra.

Nhưng cậu làm sao có thể sinh con được?

Giữa lúc đầu óc đang rối bời, cậu nghe thấy tiếng "mẹ" gọi nhỏ ngoài cửa, là Miên Miên đang cào cửa. Cậu ở trong nhà vệ sinh quá lâu, Miên Miên chắc chắn rất lo lắng. Cậu chậm rãi mở cửa, Miên Miên ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt tròn xoe tràn đầy sợ hãi.

Sự phụ thuộc của Miên Miên vào cậu đã đến mức mắc chứng lo âu xa cách.

Một suy nghĩ vốn đã lóe lên trong đầu cậu vài lần trước đó nay lại xuất hiện, trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Dựng Châu, tiền kiếp.

Hai từ này dần dần kết nối lại thành một đường thẳng trong tâm trí cậu.

Cậu chậm rãi ngồi thụp xuống, ôm chầm lấy Miên Miên.

Cậu có thể cảm nhận được gò má vừa mềm vừa nóng của Miên Miên dán vào cổ mình, cảm nhận được nhịp tim của bé, xuyên qua lớp đồ thể thao dày cộm truyền đến trái tim cậu.

Miên Miên không phải kiểu trẻ con hay nũng nịu vô cớ trong lòng cha mẹ, bé có sự nhạy cảm và hiểu chuyện mà một đứa trẻ bốn tuổi không nên có. Giống như lúc này, khi Dương Tư Chiêu đột ngột ôm lấy bé, bé sẽ ngoan ngoãn đứng yên, hai tay nhỏ nhẹ nhàng đặt lên người Dương Tư Chiêu như một cái cọc gỗ nhỏ, nỗ lực trở thành chỗ dựa cho cậu.

Nếu Miên Miên kém hiểu chuyện một chút, ngay từ đầu đã khóc lóc gào lên rằng: "Mẹ chính là mẹ của con, ba trăm năm trước mẹ đã là mẹ của con rồi", thì có lẽ Dương Tư Chiêu đã nhận ra sớm hơn.

Nhưng Miên Miên không làm thế, bé chỉ biết khóc lóc cầu xin: "Nếu mẹ có em bé khác, có thể đừng bỏ rơi con không? Con sẽ rất ngoan, sẽ mau lớn."

Dương Tư Chiêu làm theo cách Lục Vô Tẫn vẫn hay làm, áp lòng bàn tay lên lưng Miên Miên, dùng lực ấn bé vào lòng mình. Miên Miên đổ người về phía trước, cánh tay theo bản năng vòng qua cổ Dương Tư Chiêu. Một cái ôm chặt hơn.

Dương Tư Chiêu khẽ hỏi: "Lúc Miên Miên tỉnh dậy từ trong khối băng, có phải rất nhớ mẹ không?"

Hồi lâu sau, cậu nghe thấy một tiếng nức nở rất nhỏ, là Miên Miên đang gục trên vai cậu mà khóc.

"Một nơi rất lớn, rất lớn, chẳng có tiếng động nào cả, chỉ có khối băng và Miên Miên."

"Cha và mẹ đều không có ở đó."

"Mỗi lần tỉnh dậy, mẹ đều không có ở đó."

Trái tim Dương Tư Chiêu như bị bóp nát, đau đớn không gì sánh nổi. Hóa ra câu trả lời đã tồn tại ngay từ đầu, chính là câu nói Miên Miên từng nói với cậu: "Con đã tìm rất lâu, rất lâu, mới tìm thấy mẹ."

**

Chấp nhận chuyện này đối với Dương Tư Chiêu hiện tại đã không còn quá khó khăn nữa.

Cậu thậm chí không vội vàng đi tìm Lục Vô Tẫn để xác thực.

Trong lòng cậu có một tiếng nói: Miên Miên chính là con của cậu, bất kể sự thật có ra sao, điểm này sẽ không thay đổi.

Cậu yêu Miên Miên, yêu đến mức nếu một ngày nào đó Lục Vô Tẫn muốn mang Miên Miên đi, cậu nhất định phải tranh giành với anh tới cùng.

Cậu tiếp tục cuộc sống bình thường, chỉ là những giấc mộng đêm khuya ngày càng nhiều, hình ảnh ngày càng rõ nét, giống như những mảnh ghép đang chậm rãi hoàn thiện, lộ ra một góc của sự thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!