Chương 28: (Vô Đề)

Dương Tư Chiêu cảm thấy mình như bị xẻ làm đôi.

Một nửa vẫn còn cứng đờ bên bồn rửa tay, run rẩy vì sợ hãi; một nửa đã đặt Miên Miên xuống, từng bước đi về phía Lục Vô Tẫn.

Giống như việc cậu không hiểu nổi Lục Vô Tẫn, bây giờ cậu cũng không hiểu nổi chính mình nữa. Rõ ràng là rất sợ hãi, rõ ràng đã tự nhủ với lòng bao nhiêu lần rằng không được làm kẻ thế thân, không được vì Lục Vô Tẫn mà làm tổn hại sức khỏe, nhưng khi nghe câu "Tôi rất cần em", cậu vẫn không kiềm chế được mà bước tới.

Trong một khoảnh khắc, một suy nghĩ lóe lên trong đầu: Mình sẽ chết sao? Trông anh ta cứ như muốn nuốt chửng mình vậy.

Nhưng cơ thể vẫn tiến lại gần anh.

Cậu không chủ động giơ tay, mà là Lục Vô Tẫn ôm lấy cậu trước.

Một thân hình cao lớn như vậy, khi cúi xuống ôm cậu, lại như thể không dám dùng lực, chỉ bao bọc lấy cậu một cách nhẹ nhàng. Bàn tay rộng lớn đặt trên lưng cậu rồi lại thu về, dường như chỉ cần xác nhận được cậu thực sự hiện hữu ở đó là đã đủ rồi.

Dương Tư Chiêu hít một hơi thật sâu, trước khi anh kết thúc cái ôm đơn phương này, cậu đã giơ tay ra vòng qua eo anh.

Như vậy, nó đã trở thành một cái ôm trọn vẹn.

Dương Tư Chiêu cảm thấy nhịp thở của Lục Vô Tẫn trở nên dồn dập, thậm chí có chút hỗn loạn. Cậu định ngẩng đầu nhìn, nhưng Lục Vô Tẫn lại đặt tay lên sau gáy cậu, nhẹ nhàng ngăn cản động tác đó.

"Không sao rồi."

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Dương Tư Chiêu lí nhí hỏi.

"Chuyện nhỏ thôi."

"Chỗ anh thì làm gì có chuyện gì lớn, chuyện nhỏ quá thì không cần nói, chuyện lớn là thiên cơ bất khả lộ, sao lại có người như anh cơ chứ?"

Lục Vô Tẫn cười khẽ một tiếng, ngược lại còn kéo Dương Tư Chiêu vào lòng chặt hơn một chút: "Phải đấy, sao lại có người như tôi cơ chứ."

Hai tay Dương Tư Chiêu buông thõng bên hông, cơ thể hơi rướn về phía trước, vì vai Lục Vô Tẫn cao hơn cậu rất nhiều nên cậu phải hơi kiễng chân lên mới có thể tựa mặt vào vai anh.

"Bên ngoài sao rồi?"

"Em muốn bên ngoài thế nào?"

Dương Tư Chiêu véo vào eo anh một cái, bực bội nói: "Đừng có lúc nào cũng hỏi ngược lại tôi, tôi đang hỏi anh mà!"

"Không sao cả, tôi bảo bọn họ đi hết rồi."

"Anh không đánh cầu với Bùi tiên sinh đến mức đầy mình thương tích đấy chứ?"

Lục Vô Tẫn cười khẽ, nhưng nghe qua lại giống như một tiếng thở dài bất lực.

Miên Miên ngồi trên bồn rửa tay, giơ hai bàn tay đầy bọt xà phòng, ngơ ngác nhìn cha mẹ đang ôm nhau.

Những bong bóng trên tay bé nổ tung từng cái một, có ai đến giúp bé không?

Nhưng bé đợi rất lâu, cha vẫn không buông mẹ ra.

Dương Tư Chiêu cứ kiễng chân mãi, hai chân càng lúc càng nặng nề như đeo chì, dần dần không trụ vững được nữa. Vừa định lùi lại một chút, Lục Vô Tẫn đã buông cậu ra, đi đến bồn rửa, dùng nước lạnh rửa mặt, lau sạch vệt máu nơi khóe miệng.

Dương Tư Chiêu đuổi theo hỏi: "Rốt cuộc anh bị làm sao vậy?"

Lục Vô Tẫn rút một tờ khăn giấy, thong thả lau mặt: "Sau này đừng đi quá gần Bùi Hoài Khiêm."

"Hả…" Dương Tư Chiêu gật đầu, rồi lại thắc mắc: "Tại sao?"

"Bởi vì tôi sẽ ghen."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!