Dương Tư Chiêu không có bộ đồ thể thao nào ra hồn, cậu chỉ mặc một chiếc áo khoác gió màu vàng chanh và quần dài kiểu thoải mái, áo len cổ cao, bên trong giày thể thao còn đi một đôi tất bông rất dày.
Cậu tự thấy mình trông cũng khá phong cách thể thao rồi, nhưng vừa ngẩng đầu lên, thấy hai người đàn ông cao lớn dáng dấp thể thao đứng cạnh nhau, cậu suýt thì bị lóa mắt.
Bùi tiên sinh là kiểu quân tử khiêm nhường, thỉnh thoảng mặc đồ thể thao thì không nói làm gì, nhưng còn Lục Vô Tẫn… anh ta đang bày trò gì vậy?
Ngày thường anh luôn mặc áo măng tô dài quá đầu gối, lại hay xuất hiện vào ban đêm, trông cũng có vài phần bí ẩn cao quý của Yêu Vương, hôm nay đột ngột mặc bộ đồ thể thao gọn gàng khỏe khoắn, Dương Tư Chiêu nhìn thế nào cũng không quen mắt. Cậu nheo mắt, đánh giá từ dưới lên trên — so với Bùi Hoài Khiêm, Lục Vô Tẫn cao hơn một chút, thể hình cũng vạm vỡ hơn, bờ vai rộng và cơ bắp cánh tay làm căng đầy bộ đồ thể thao, trông như thể một cú vụt của anh có thể đánh thủng trần nhà sân cầu lông vậy.
"Lục tiên sinh cũng thích đánh cầu lông sao?" Bùi Hoài Khiêm hỏi.
"Không hẳn."
"Vậy Lục tiên sinh thích gì?"
Lục Vô Tẫn trả lời: "Chắc cũng tương tự như Bùi tổng thôi."
Bùi Hoài Khiêm mỉm cười, "Vậy sao?"
Hắn nói tiếp: "Lục tiên sinh biết mình thích gì, nhưng dường như lại không biết rõ đối phương muốn gì."
Lục Vô Tẫn lạnh lùng đáp: "Lấy quyền riêng mưu lợi, làm theo sở thích của người khác, tôi quả thực không giỏi lắm."
Bùi Hoài Khiêm vẫn giữ nụ cười ôn hòa.
Dương Tư Chiêu nhìn bên trái, ngó bên phải, hoàn toàn không biết hai người phía trước đang chơi trò đố chữ gì.
Miên Miên lại càng không hiểu, bé đang tò mò nhìn chiếc vợt cầu lông nhỏ của mình, nhỏ hơn hẳn một vòng so với chiếc vợt trong tay mẹ. Bé giơ vợt lên che mặt mình lại, định cho Dương Tư Chiêu xem, nhưng lại thấy Dương Tư Chiêu đang cúi đầu nói chuyện với Hứa Diệu.
Dương Tư Chiêu hỏi Hứa Diệu: "Con biết đánh cầu lông không?"
Hứa Diệu nói biết, Dương Tư Chiêu khen bé thật giỏi.
Dương Tư Chiêu lại hỏi: "Cậu con nói con còn biết lập trình, có robot nhỏ của riêng mình nữa, con siêu quá đi!"
Hứa Diệu vừa định khoe mình còn biết nhiều hơn thế, thì cúi đầu thấy Miên Miên đang giơ vợt, tha thiết nhìn bọn họ.
Trong đầu cậu nhóc nảy ra một suy nghĩ, cậu nhóc nhấc cánh tay lên nắm lấy tay Dương Tư Chiêu. Dương Tư Chiêu vốn quen chăm sóc trẻ con, thấy cậu nhóc chủ động liền mỉm cười, không hề từ chối mà nắm lấy.
Miên Miên sững sờ ngay lập tức, hai mắt ngấn lệ.
Hứa Diệu buông tay, bé mới toét miệng cười.
Vui thật đấy.
Hứa Diệu đảo mắt một vòng, lại một lần nữa nắm lấy tay Dương Tư Chiêu.
Miên Miên ngẩn người hai giây, vứt ngay chiếc vợt nhỏ đi, ôm chầm lấy chân Dương Tư Chiêu, gọi một tiếng đầy tủi thân: "Mẹ ơi!"
Tiếng "mẹ" này vang dội trong không gian hẹp của thang máy, như có tiếng vang, lặp đi lặp lại trên vách thang máy. Cả cơ thể Dương Tư Chiêu cứng đờ, mặt đỏ bừng lên. Bình thường ở nhà hay ở lớp Mầm (5), Miên Miên gọi cậu là mẹ thì cậu đã quen rồi. Đây là lần đầu tiên cậu bị đánh úp bởi tiếng gọi "mẹ" này trước mặt người ngoài. Dương Tư Chiêu chậm rãi ngẩng đầu, cười gượng với Bùi Hoài Khiêm hai tiếng.
"Cái đó…"
Bùi Hoài Khiêm chỉ mỉm cười: "Thầy Dương và đứa trẻ thân thiết thật đấy."
Hắn nói Hứa Diệu buông tay, đừng trêu chọc em nữa.
Dương Tư Chiêu ngượng ngùng gãi đầu, lại chạm phải ánh mắt của Lục Vô Tẫn. Sau khi bế Miên Miên ra khỏi thang máy, cậu nhìn Lục Vô Tẫn, mấp máy môi hỏi: "Anh đến làm gì?"
Lục Vô Tẫn bước chậm lại một bước, đi song song với cậu: "Đi cùng em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!