Chương 25: (Vô Đề)

Dương Tư Chiêu hối hận rồi.

Cậu không nên đi chuyến này, đúng là làm ơn mắc oán. Cậu thấy tiếc cho hơn một tiếng đồng hồ chạy đôn chạy đáo của mình. Lục Vô Tẫn, cái lão yêu quái này, vĩnh viễn không bao giờ hiểu được cảm giác giữa mùa đông phải bò ra khỏi chăn ấm, mặc quần áo rồi đi ra ngoài trời âm một độ đối với con người là nỗi thống khổ và gian nan đến nhường nào.

Cậu thì sao cũng được, đáng thương nhất là Miên Miên, đáng lẽ tầm này bé đã vào giấc nồng rồi.

Cậu ghét cay ghét đắng Lục Vô Tẫn.

"Tôi hy vọng anh bị thương, tốt nhất là thương tích đầy mình, được chưa? Chẳng phải anh muốn nghe câu trả lời này sao?"

Dương Tư Chiêu nói xong định bỏ đi, vừa quay người, cánh cửa bỗng đóng sầm lại, tiếng "rầm" chói tai vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Dương Tư Chiêu bước nhanh đến cửa, dùng sức kéo mạnh mấy cái.

Cửa không hề nhúc nhích.

"Anh làm thế này có thú vị không?"

Lục Vô Tẫn vẫn nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần: "Dĩ nhiên là không thú vị bằng Bùi tiên sinh ở đối diện rồi."

"Liên quan gì đến Bùi tiên sinh?"

Dương Tư Chiêu ngơ ngác không hiểu, Lục Vô Tẫn vẫn giữ vẻ mặt cao cao tại thượng như đang thẩm vấn.

Dương Tư Chiêu thật sự không thông: "Anh là gì của tôi chứ, lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón vào các mối quan hệ của tôi? Anh lạ lùng thật đấy, tôi hỏi thì anh chẳng chịu nói gì, động một tí là bảo thiên cơ bất khả lộ. Tôi không hỏi nữa thì anh lại làm những chuyện đó với tôi, tôi không bằng lòng thì anh lại bày ra cái bộ dạng lạnh nhạt này, tất cả bỗng chốc trở thành lỗi của tôi hết."

Cậu ném hộp giữ nhiệt lên cái tủ bên cạnh: "Anh ăn thì ăn, không ăn thì thôi. Mở cửa ra, tôi phải đưa Miên Miên về nhà."

Nói xong, căn phòng rơi vào im lặng đến chết người.

Cậu đợi một lúc lâu mà không nghe thấy tiếng của Lục Vô Tẫn, ngay cả tiếng thở hơi nặng nề do bị thương cũng không nghe thấy. Cậu vểnh tai nghe ngóng vài giây, tim bỗng nhiên co thắt lại, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà quay người đi tới cạnh giường.

Cậu dùng tay đẩy đẩy bả vai Lục Vô Tẫn.

"Đừng có giả vờ nữa."

Lục Vô Tẫn thật sự không giả vờ, chỉ là vết thương của anh quá nặng, đang tập trung linh lực trong thức hải. Quá trình này thực chất không thể bị ngắt quãng, nhưng cảm nhận được tay Dương Tư Chiêu chạm vào vai mình qua lớp vải áo, anh bèn dừng lại, chậm rãi mở mắt, giọng điệu không còn lạnh lùng như khi nãy nữa: "Tôi đâu có nói là lỗi của em."

"Anh rõ ràng ý là vậy, từ tối qua đã thế rồi, cứ lúc nóng lúc lạnh, sáng nay cũng vậy."

Dương Tư Chiêu cảm thấy rất ấm ức.

Mặc dù cậu không chào đón sự xuất hiện của Lục Vô Tẫn, nhưng lần nào cậu cũng nhẫn nhục chịu đựng, anh còn muốn cậu phải làm sao nữa?

"Em không nhận ra là tôi đang ghen à?" Lục Vô Tẫn nói.

Dương Tư Chiêu ngẩn người.

Ánh mắt Lục Vô Tẫn vẫn nhìn chằm chằm vào mặt cậu, khẽ dời xuống, dừng lại trên bờ môi hồi lâu, rồi bỗng nhiên nói:

"Đã lâu rồi em không cười với tôi."

Ba trăm năm trước, toàn là Tuân Mộ dỗ dành cho anh cười. Tuân Mộ vốn dĩ vô tâm vô phế, dù có chút tính khí trẻ con thì cũng tự dỗ dành bản thân rất nhanh. Lục Vô Tẫn đã độc hành tu luyện trăm năm, cảm xúc còn lạnh lẽo hơn tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, mà Tuân Mộ lại ra đi quá sớm, anh chẳng biết làm thế nào để khiến người yêu vui vẻ, nhưng Bùi Hoài Khiêm thì biết.

Bùi Hoài Khiêm nói, hắn và Dương Tư Chiêu cũng từng có một đoạn tình cảm. Một đoạn thế nào? Lục Vô Tẫn ép mình không được nghĩ tới.

Lời này khiến Dương Tư Chiêu mờ mịt, định hỏi vặn lại thì bỗng phản ứng kịp — cái gọi là lâu rồi này, là lâu đến ba trăm năm sao? Cái lão yêu quái này lại nhìn mặt cậu mà thương nhớ người cũ rồi chứ gì? Bảo không phải thế thân, thực chất thì có khác gì nhau đâu?

Lục Vô Tẫn lại hỏi: "Nói chuyện gì với hắn mà về nhà vẫn còn cười?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!