Chương 24: (Vô Đề)

Ánh mắt của Dương Tư Chiêu đầu tiên là rơi vào tay Bùi Hoài Khiêm, thấy những ngón tay thon dài của hắn đang đỡ lấy khuỷu tay mình, cậu rùng mình theo bản năng, ngẩng đầu lên, tầm mắt vượt qua vai Bùi Hoài Khiêm, nhìn thẳng vào Lục Vô Tẫn ở phía sau.

Sắc mặt Lục Vô Tẫn lạnh xuống với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.

Dương Tư Chiêu vội vàng lùi lại hai bước, cười gượng với Bùi Hoài Khiêm hai tiếng, lại cảm thấy phản ứng của mình quá đột ngột, sợ bị Bùi Hoài Khiêm nhìn ra điều gì bất thường, thế là vội vã nói: "Sắp muộn giờ rồi, Bùi tiên sinh, e là không thể đi cùng anh được rồi."

Bùi Hoài Khiêm vẫn cười dịu dàng: "Xin lỗi, là tôi làm mất thời gian rồi, hay là thầy Dương ngồi xe tôi đi."

Dương Tư Chiêu luôn cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng.

Lúc này tại sao Lục Vô Tẫn lại không nói gì nhỉ?

Nhưng cậu lại nghĩ lại, tại sao cậu lại hy vọng Lục Vô Tẫn lên tiếng vào lúc này chứ?

Quả nhiên, tiếp xúc nhiều với một Lục Vô Tẫn khó hiểu, cậu cũng trở nên khó hiểu luôn rồi.

Cậu mím môi, cười với Bùi Hoài Khiêm: "Không cần đâu Bùi tiên sinh, tôi và Miên Miên đã quen đi bộ đến trường mỗi sáng rồi, vả lại khu này cũng gần trường, đèn xanh đèn đỏ lại nhiều, thực ra anh lái xe chưa chắc đã nhanh bằng đi bộ đâu."

"Vậy sao, tôi còn chưa thử bao giờ, hôm nào phải đi bộ cùng thầy Dương thử xem sao mới được." Bùi Hoài Khiêm nói.

Dương Tư Chiêu ngượng ngùng gãi đầu: "Được, được thôi, tôi phải đến trước mười phút cơ, tôi đi trước nhé."

Nói xong cậu liền chạy biến, chạy đến bên bồn hoa, nắm chặt lấy tay Miên Miên, hai người một lớn một nhỏ chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Ánh mắt Bùi Hoài Khiêm thủy chung vẫn dõi theo Dương Tư Chiêu.

Cho đến khi bóng dáng cậu biến mất sau góc ngoặt, hắn mới thu lại nụ cười, dừng chân bên bậc thềm.

"Tính cách của cậu ta, xem ra kiếp nào cũng tương tự nhau."

Lục Vô Tẫn nghe vậy liền lên tiếng: "Với tư cách là quan phong ấn, mà lại chiếm ký ức tiền kiếp của người lịch kiếp làm của riêng, chính là tự mình ăn cắp."

"Đúng vậy, sau khi chuyến đi này kết thúc, ta sẽ tự mình chịu phạt, nhưng ta không muốn giao ký ức cho ngài."

Bùi Hoài Khiêm quay đầu nhìn Lục Vô Tẫn. "Trừ phi có một ngày, chính miệng cậu ta nói với ta rằng cậu ta muốn nhớ lại."

"Ngươi nghĩ ta cần phải mặc cả với ngươi sao?"

"Thần quân, luận về công lực, ta không phải đối thủ của ngài, dù ngài là thần hay yêu thì đều bất phàm, nhưng ngài có điểm yếu. Ngài khao khát muốn biết chuyện gì đã xảy ra ba trăm năm trước hơn bất kỳ ai, đó là ưu thế duy nhất của ta."

Bùi Hoài Khiêm xoa đầu Hứa Diệu: "Đi thôi, đến trường mầm non nào."

Hứa Diệu không thích động tác này, quay ngoắt đầu đi.

Bùi Hoài Khiêm cười khẽ, gật đầu chào Lục Vô Tẫn, sau đó rời đi.

Hứa Diệu nhảy xuống bậc thềm, vừa đi vừa nói: "Cháu không muốn đi học mầm non, cháu đã làm bài kiểm tra đầu vào rồi, cháu có thể học thẳng lớp bốn luôn."

"Chơi ở trường mầm non không tốt sao?"

"Lũ trẻ đó đều dốt quá," Hứa Diệu nhớ lại cái đứa hôm qua, trông còn ngơ hơn, "Cháu không chơi cùng chúng được đâu."

Bùi Hoài Khiêm bị chọc cười: "Thế ai mới chơi cùng được đây?"

"Không có ai cả, đưa cháu đến đây là để gặp anh trai đó phải không?"

"Đúng vậy."

"Tại sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!