"Cha của con vẫn còn ở ngoài đó à?"
Dương Tư Chiêu vỗ vỗ vào mông Miên Miên, Miên Miên vốn đang mải mê xem cuốn truyện tranh [Chú Chú chó thần thám], nhưng vừa nghe thấy giọng của Dương Tư Chiêu, bé liền lập tức lật người lại.
Bé bắt chước dáng vẻ của Chú chó thần thám, xuôi theo tấm chăn lông vũ trượt xuống cạnh giường, rồi rón rén đi về phía cửa.
Đây đã là lần thứ ba trong tối nay bé làm lính trinh sát nhỏ rồi.
Bé cảm thấy rất kỳ lạ, cha và mẹ rõ ràng chỉ cách nhau một bức tường, mẹ chỉ cần gọi một tiếng là cha sẽ vào ngay mà.
Nhưng mẹ bảo gì thì bé làm nấy vậy.
Bé lén lút mở hé cửa ra một khe nhỏ, ghé sát mặt vào, thấy cha đang ngồi trên ghế sofa, nhắm mắt lại, xung quanh vai có từng luồng sáng xanh huỳnh quang lượn lờ. Cảnh tượng này bé đã thấy rất nhiều lần rồi, chú Trần nói cha đang nghỉ ngơi để hồi phục cơ thể.
Bé không hiểu hồi phục cơ thể là gì, bé cũng không dám lại gần gãi ngứa cho cha.
Bé đóng cửa lại, chạy về nói với Dương Tư Chiêu: "Mẹ ơi, cha vẫn còn ở đó!"
Dương Tư Chiêu giật mình, gương mặt bỗng nhiên đỏ bừng, vội vàng đặt ngón tay lên môi: "Suỵt, nhỏ tiếng thôi!"
Miên Miên thấy mẹ cũng trở nên kỳ lạ rồi.
Bé quay lại giường chui vào chăn, nhích mông một chút vào lòng Dương Tư Chiêu, ôm cuốn [Chú chó thần thám] xem tiếp.
Dương Tư Chiêu thở phào một cái, ôm Miên Miên làm gối tựa, ngẩn ngơ thẩn thờ một hồi, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái: Nếu mình cũng là yêu quái thì tốt biết mấy.
Nếu cậu cũng có thể phẩy tay một cái biến ra một đống mắt, vậy thì có thể giám sát lão yêu quái ngoài cửa kia mọi lúc mọi nơi rồi.
Cậu tuyệt đối không phải vì quan tâm, chỉ là không muốn bản thân bị người ta dòm ngó ngay cả trong giấc ngủ mà thôi.
"Mẹ ơi, bên này có chữ." Miên Miên chỉ vào khung thoại trên truyện tranh, ngẩng đầu hỏi Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu hoàn hồn, cúi xuống nhìn, chậm rãi đọc: "Nhờ có chú chó thần thám thông minh, thành phố đã khôi phục lại sự yên bình, chú chó Leo thật là tuyệt vời."
"Tuyệt vời quá!" Miên Miên vui vẻ giơ tay lên.
Dương Tư Chiêu chắc là trúng bùa yêu của Miên Miên rồi.
Nếu không sao cậu lại thấy mọi động tác nhỏ, biểu cảm nhỏ của Miên Miên đều đáng yêu muốn chết, lúc cười đáng yêu mà lúc tủi thân cũng đáng yêu. Trông bé cứ như một ông cụ non, lúc ôm cuốn truyện tranh lật từng trang lại càng đáng yêu chết đi được. Nếu một ngày nào đó mẹ ruột của Miên Miên quay về, cậu nhất định cũng không nỡ trả Miên Miên lại đâu.
Cậu lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm vấn đề pháp lý: Trẻ em không phải con ruột thì làm sao để giành quyền nuôi dưỡng?
Xem chừng mười phút, chẳng tìm được câu trả lời nào chắc chắn 100%, cậu thở dài, kéo Miên Miên vào lòng mình. Miên Miên vừa tắm xong không lâu, mái tóc xoăn trông lại càng xoăn hơn, mang theo chút hơi ẩm, mềm mại rũ trên trán.
Dương Tư Chiêu hôn một cái l*n đ*nh đầu bé.
Miên Miên giống như con bạch tuộc nhỏ, ôm chặt lấy cậu.
Trước khi ngủ, Dương Tư Chiêu còn đang phân vân không biết có nên ra ngoài đưa cho Lục Vô Tẫn một chiếc chăn hay không, cuối cùng vẫn quyết định đưa. Cậu rón rén đi ra, nghiêm mặt, hắng giọng, giả vờ làm một chủ nhà hung dữ. Nhưng vừa mở cửa, cậu lại phát hiện Lục Vô Tẫn đã không còn ở phòng khách nữa rồi.
Đúng là đi không dấu vết, đến không bóng hình.
Dương Tư Chiêu ôm chiếc chăn, đứng thẫn thờ một mình trước cửa phòng ngủ, nhìn căn phòng khách trống rỗng, trong lòng dấy lên một nỗi hụt hẫng khó tả.
Như vậy cũng tốt.
Họ vốn dĩ không nên ở cùng nhau.
Đêm đó cậu trằn trọc hồi lâu mới ngủ thiếp đi, lại mơ thấy những mảnh ký ức vụn vặt, vẫn là rừng núi xanh mướt, hoa đào đang nở rộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!