Dương Tư Chiêu cúi đầu giả vờ không nhìn thấy, nhưng ánh mắt của Lục Vô Tẫn vẫn nóng bỏng và rực rỡ, rơi chuẩn xác lên người cậu.
Máy giám sát như được lắp thêm loa phóng thanh, tiếng "tít tít" không dứt, vang vọng trong văn phòng chật hẹp. Mỗi tiếng kêu đều là bằng chứng trực tiếp nhất phơi bày trọn vẹn tâm tư của Dương Tư Chiêu.
Cậu bừng tỉnh, vội vàng giật cái kẹp ra.
"Cái này… cái này không phải đâu."
Cậu lúng túng đứng dậy lùi sang một bên.
Bác sĩ hỏi cậu: "Thầy Dương, vẫn còn huyết áp chưa đo mà."
Chẳng cần đo Dương Tư Chiêu cũng đoán được huyết áp mình giờ cao đến mức nào. Cậu nghi ngờ nếu Lục Vô Tẫn cứ ở gần mình, huyết áp của cậu sẽ cao đến mức khiến cậu bị bệnh tim mạch vành ngay khi còn trẻ mất.
Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
"Không cần, lần này tôi không đo nữa." Cậu mỉm cười với bác sĩ, rồi lại trưng ra nụ cười chính thức và lịch sự với Lục Vô Tẫn, vẻ mặt đầy vẻ ngạc nhiên: "Cha của Miên Miên, sao anh lại tới đây?"
Cậu cố ý nhấn mạnh bốn chữ "cha của Miên Miên", tỏ ra rất có khoảng cách để thoát khỏi bầu không khí mập mờ mà Lục Vô Tẫn tạo ra. Cậu còn dùng giọng điệu khoa trương nói: "Miên Miên đang ở trong lớp mà, sao thế, anh không thấy bé à?"
Lục Vô Tẫn nhìn cậu diễn trò, mỉm cười không nói.
Có lẽ vì ánh mắt của anh quá tình tứ, Dương Tư Chiêu đã nghe thấy hai giáo viên đang thì thầm to nhỏ: "Nghe nói đứa trẻ đó ngày nào cũng theo thầy Dương về nhà", "Sao quan hệ với phụ huynh lại tốt thế nhỉ"… những lời bàn tán bắt đầu lan rộng. Tuy nhiên kẻ gây họa chẳng hề cảm thấy tội lỗi, vẫn cứ tựa cửa mỉm cười, thong thả đợi Dương Tư Chiêu đi tới.
"Sao thầy Dương không đo tiếp huyết áp đi?" Anh cố tình hỏi.
Dương Tư Chiêu lườm anh một cái cháy mặt.
Sau đó cậu vội vàng kéo anh rời khỏi văn phòng. Trước khi đi, Lục Vô Tẫn liếc nhìn Từ Nhụy một cái.
Ánh mắt lạnh thấu xương.
Biểu cảm trên mặt Từ Nhụy lập tức đông cứng.
"Ai cho anh tới đây?" Dương Tư Chiêu tức giận đẩy Lục Vô Tẫn một cái, "Còn chạy tới trước mặt các giáo viên khác làm trò cười!"
Lục Vô Tẫn vốn đứng im như phỗng, nhưng vẫn giả vờ lảo đảo lùi lại hai bước, nói: "Tôi tới từ bốn giờ rồi, thấy mọi người mãi không ra nên tôi mới vào tìm."
"Vì hôm nay kiểm tra sức khỏe nên tan học muộn một tiếng, hạng phụ huynh chẳng đoái hoài gì đến con cái như anh làm sao mà biết được?"
"Chẳng phải có em sao, mẹ của Miên Miên?"
"Anh anh anh—" Dương Tư Chiêu nổi hết da gà, chỉ muốn nắm đấm đấm thẳng vào khuôn mặt cười như không cười của Lục Vô Tẫn, cậu cảnh cáo: "Ở ngoài không được nhắc chuyện đó!"
Lục Vô Tẫn nhướng mày, nụ cười càng sâu hơn.
Dương Tư Chiêu xua xua tay: "Đi đi đi, anh đừng có đứng đây nữa!"
"Đám nhỏ quậy quá, tôi tới giúp em mà."
Đúng lúc này, Nhạc Nhạc chạy ra cầu cứu: "Thầy Tiểu Cừu ơi, Quyển Quyển bị quần vướng ngã rồi ạ!"
Dương Tư Chiêu vội vàng chạy vào lớp, không hiểu sao Quyển Quyển lại nhét cả hai chân vào cùng một ống quần nên không rút ra được, ngã lăn ra đất, cứ thế xoay vòng vòng như kim đồng hồ.
Tiểu Trì bên cạnh cầm cọ vẽ quẹt quẹt: "Quyển Quyển biến thành nàng tiên cá rồi!"
Phương Tiểu Vọng lắc đầu: "Quyển Quyển là cá đầu to."
Miên Miên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, bắt chước Quyển Quyển nằm bò ra đất xoay vòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!