"Buông tôi ra."
Dương Tư Chiêu thường ngày lười vận động, hai cánh tay mảnh khảnh làm sao địch lại hai tay cứng như đúc bằng sắt của Lục Vô Tẫn, lùi không xong, vùng vẫy không thoát, thậm chí vì dùng sức quá mạnh mà chiếc cúc tròn ở cổ áo ngủ còn bị bật tung ra ngoài.
Thật là chật vật hết sức.
Dương Tư Chiêu giận đến cực điểm, đành nỗ lực cúi người, cắn một cái thật mạnh vào vai Lục Vô Tẫn.
Cậu tự cảm thấy mình đã dùng sức rất lớn, răng khểnh xuyên qua lớp áo len đâm vào da thịt anh, chắc là lại chảy máu rồi. Nhưng Lục Vô Tẫn dường như chẳng hề thấy đau, ngược lại vì cú cắn này mà càng hưng phấn hơn, ôm cậu chặt hơn, lòng bàn tay không ngừng m*n tr*n trên lưng cậu.
Chiếc ghế nằm đơn vốn không thể chứa nổi hai người đàn ông trưởng thành, khung gỗ cong vênh kêu răng rắc.
Dương Tư Chiêu đã kiệt sức, khản giọng hét lên: "Lục Vô Tẫn! Anh điên rồi à?"
Có lẽ Lục Vô Tẫn đã điên thật rồi.
Anh vùi mặt vào vai Dương Tư Chiêu, nhịp thở nặng nề và đầy kìm nén, hồi lâu sau, anh mới buông Dương Tư Chiêu ra, như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, đứng dậy đỡ lấy chiếc ghế đang rung bần bật.
Dương Tư Chiêu vội vàng túm lấy cổ áo, chạy trốn sang phía bên kia.
Ngoài ban công tối đen giờ đây im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở ngắn và dồn dập của Dương Tư Chiêu, mãi lâu sau mới bình tĩnh lại.
"Em có nhớ ra điều gì không?" Lục Vô Tẫn hỏi.
Thực ra có vài hình ảnh mờ ảo lướt qua, trong đó dường như có những đường nét quen thuộc, giống như những khung cảnh sương mù bao quanh đầy mộng ảo trong phim tiên hiệp. Có một người đàn ông mặc y phục màu trắng ngồi tĩnh tại giữa rừng, dường như đang chờ đợi ai đó.
Nhưng sự chú ý của Dương Tư Chiêu đều dồn vào cái ôm đường đột vừa rồi, cậu nhìn Lục Vô Tẫn đầy cảnh giác: "Anh đã làm gì tôi? Tại sao tôi cảm thấy khắp cơ thể đều không thoải mái?"
Cậu dùng đầu ngón tay chạm vào khóe môi, có dính chút máu.
Cậu tái mặt: "Tôi… tôi bị thương rồi!"
"Đó là máu của tôi." Lục Vô Tẫn chậm rãi tiến lại gần, bóng hình cao lớn một lần nữa bao phủ lấy Dương Tư Chiêu.
"Máu của tôi dường như có tác dụng với em," Lục Vô Tẫn đưa ngón tay đầy máu ra, ngón tay bị Dương Tư Chiêu cắn trông vừa đáng sợ vừa đáng thương. Giọt máu trên đầu ngón tay lặng lẽ đông lại, lơ lửng giữa không trung. Trông Lục Vô Tẫn có vẻ thẫn thờ, không tỉnh táo như thường ngày, anh nhìn chằm chằm vào mặt Dương Tư Chiêu, hơi thở khẽ run run, nói như đang cầu xin: "Mộ Nhi, có thể thử lại lần nữa được không?"
Lại là cái tên này.
Dương Tư Chiêu nhìn anh đầy vẻ khó tin.
Trong bóng tối, cậu vẫn thấy được ánh mắt tràn đầy yêu thương của Lục Vô Tẫn, trực diện và mãnh liệt, như thể đang xuyên qua gương mặt cậu để nhìn một người khác, cái người… người yêu đang tạm xa nhau kia.
Cậu thậm chí còn chưa yêu anh ta, mà đã bị ép trở thành vật chứa cho tình yêu nồng đậm của anh ta dành cho kẻ khác.
Dựa vào cái gì chứ?
Cậu mạnh bạo gạt tay Lục Vô Tẫn ra: "Tôi không muốn!"
"Lục Vô Tẫn, tôi không muốn làm người thế thân."
Lục Vô Tẫn sững người: "Không phải, em chưa bao giờ là—"
Chưa kịp nói ra hai từ cuối cùng, Lục Vô Tẫn đột nhiên rùng mình, tứ chi như có dòng điện chạy qua. Từ phía chân trời xa xôi xuất hiện một luồng sáng xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào mi tâm của anh.
"Lục Vô Tẫn?"
"Lục Vô Tẫn, anh làm sao thế?"
Gương mặt của Dương Tư Chiêu mờ dần trước mắt anh, linh hồn anh dường như đã thoát xác, bay đến một nơi xa xăm vô định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!