"Liên quan gì đến anh?"
Dương Tư Chiêu gần như hét lên.
Bà Tần giật mình: "Cái thằng này sao thế hả, sao lại vô lễ với Lục tiên sinh như vậy?"
Toàn thân Dương Tư Chiêu nóng bừng từ cổ đến tận mang tai. Lục Vô Tẫn còn được đà lấn tới, dùng gương mặt đầy vẻ mê hoặc của mình ôn tồn nói với bà Tần: "Không sao đâu dì, là do cháu nhiều lời thôi."
Bà Tần lại càng có thiện cảm với vị Lục tiên sinh này hơn, bà đẩy nhẹ Dương Tư Chiêu một cái: "Mau vào bếp hấp sườn đi!"
"…"
Dương Tư Chiêu thấy sự xuất hiện của Lục Vô Tẫn đúng là để hủy hoại cuộc đời cậu, cậu hít sâu, rồi lại hít sâu.
Đến khi cậu bưng đĩa sườn hấp ra, bà Tần đã ngồi trên thảm phòng khách chơi với Miên Miên được một lúc lâu.
Bà ngồi xếp bằng trước mặt Miên Miên, nắm lấy tay bé, không biết nói gì mà Miên Miên cứ nghiêng đầu cười với bà.
Tim Dương Tư Chiêu đánh thót một cái, lập tức gọi: "Mẹ! Mẹ lấy giúp con cái miếng lót nồi với, ở trong tủ bên trái ấy."
Bà Tần không tình nguyện đứng dậy đi lấy miếng lót, cũng không quên dặn Dương Tư Chiêu: "Cái bé con này đáng yêu quá, trông giống con hồi nhỏ lắm, còn đáng yêu hơn cả con nữa."
Dương Tư Chiêu cười gượng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bà Tần vẫy tay về phía phòng khách: "Lục tiên sinh, Miên Miên ơi, vào ăn cơm thôi."
"Dì không ăn ạ?" Lục Vô Tẫn hỏi.
Dương Tư Chiêu đảo mắt khinh bỉ trong lòng: Yêu quái mấy trăm tuổi rồi mà còn mặt dày gọi mẹ người ta là dì.
"Tôi không ăn, tôi đã ăn ở nhà rồi." Bà Tần mỉm cười, quay đầu thấy Dương Tư Chiêu bế Miên Miên lên ghế, thành thục đeo yếm cho bé, ánh mắt Miên Miên cũng luôn dõi theo Dương Tư Chiêu, hai người trông chẳng khác nào cha con ruột.
Bà Tần không kìm được bèn hỏi: "Bao giờ thì con mới có một đứa con của riêng mình đây?"
Vừa dứt lời, cả Dương Tư Chiêu và Miên Miên đều đồng loạt quay ra nhìn bà.
Bà Tần sợ hãi nín bặt: "Sao, sao thế?"
Dương Tư Chiêu chỉ muốn bịt tai Miên Miên lại, ậm ừ: "Mẹ, trên bàn ăn đừng nói mấy chuyện này nữa."
"Mẹ có giục cưới đâu, mẹ chỉ là nhìn Miên Miên mà nhớ lại con hồi nhỏ thôi. Hồi nhỏ con nghịch lắm, mặt tròn xoe, to đùng, người trắng như tuyết, gặp ai cũng cười, đáng yêu cực kỳ."
Bà Tần liếc qua Lục Vô Tẫn, thấy anh nghe rất chăm chú bèn vội vàng nói: "Thôi ăn cơm không nói chuyện, xin lỗi Lục tiên sinh nhé, làm phiền ngài ăn cơm rồi."
"Không đâu, cháu rất muốn nghe."
Bà Tần tiếp tục nói: "Tư Chiêu nhà tôi hồi nhỏ ngoan lắm, giống hệt Miên Miên vậy, vừa nghe lời vừa tự lập, chẳng để ai phải lo lắng bao giờ. Mỗi tội cái đầu có chút đần, học hành không được giỏi lắm."
"Mẹ!"
"Ơ hay, sao lại không cho mẹ nói?" Bà Tần cười mời Lục Vô Tẫn ăn sườn kho, "Lục tiên sinh nếm thử đi."
Lục Vô Tẫn mỉm cười: "Cảm ơn dì."
"Tôi cứ nghĩ, Tư Chiêu mà tìm được cô bạn gái nào thông minh một chút thì tốt ồi. Lục tiên sinh không biết đâu, nó từ nhỏ đã khờ khạo, ngoài đường ai xin tiền nó cũng cho, hồi đại học còn bị bạn cùng phòng lừa mất sạch tiền sinh hoạt, làm tôi tức đến mức tăng xông luôn đấy."
"Mẹ—" Dương Tư Chiêu mới là người tức đến sắp tăng xông, "Mẹ nói với anh ta mấy cái đó làm gì?"
"Cũng đúng nhỉ," Bà Tần che miệng cười, "Lục tiên sinh này, lúc ngài giới thiệu đối tượng cho nó thì đừng nhắc chuyện này nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!