Chương 2: (Vô Đề)

Đầu đau như búa bổ.

Dương Tư Chiêu tỉnh dậy trong cơn đau nhức của dây thần kinh, đập vào mắt là một khoảng không trắng xóa, không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Vừa quay đầu, cậu đã thấy vị viện trưởng già tóc bạc phơ, trái tim đột nhiên thắt lại: "Viện trưởng, tôi…"

Như thể biết trước được cậu định nói gì, ông giơ tay ngăn lại: "Chuyện của Quyển Quyển, tôi biết cả rồi."

Dương Tư Chiêu nhất thời á khẩu, cậu mong chờ sẽ được nghe những câu như "Chắc tại dạo này cậu mệt quá thôi" hay "Làm gì có chuyện đó", nhưng đời không như là mơ. Viện trưởng tháo chiếc kính lão dày cộm như đít chai ra, thở dài: "Thực ra tôi nên nói với cậu sớm hơn, mấy ngày nay cứ cân nhắc mãi không biết nên mở lời thế nào."

Dương Tư Chiêu lắp bắp: "Nói, nói cái gì?"

Một dự cảm chẳng lành bao trùm lấy cậu.

"Thầy Tiểu Cừu này, thực ra cái lớp Mầm (5) cậu dạy ấy, cả năm đứa trẻ đó, đều không phải con người."

"Chúng là Yêu quái."

"Nhưng cậu cứ yên tâm, chúng không phải loại yêu quái ăn thịt người hung ác đâu. Chỉ là vì một số chuyện nên mới phải lánh nạn ở thế giới loài người mà thôi. Cậu cũng đừng sợ hãi quá, chúng chẳng biết gì đâu, phép thuật còn chưa học, cùng lắm là hiện nguyên hình thôi, tuyệt đối không hại người. Tôi lấy tính mạng của mình ra đảm bảo đấy."

Vị Viện trưởng già dùng ánh mắt khẩn thiết, nói về chuyện ma quỷ thần quái mà mặt nghiêm trọng hơn cả lúc phát biểu tổng kết năm.

Dương Tư Chiêu sốc đến mức tê liệt: "Cái gì cơ?"

Viện trưởng hết cách, đành lôi điện thoại ra cho cậu xem lại camera giám sát một lần nữa. Tận mắt chứng kiến cảnh Quyển Quyển biến thành con chó nhỏ lông xám lần thứ hai khiến tinh thần cậu lại ăn thêm một cú sang chấn cực mạnh—

Đôi tai đó, cái đuôi đó…

Một con chó mặc tạp dề đồng phục trường mầm non.

Dương Tư Chiêu tung chăn bật dậy khỏi giường bệnh.

Không một giây chần chừ, cậu lao ra khỏi phòng y tế, chạy thục mạng ra cổng trường Xán Xán.

Viện trưởng đuổi theo đằng sau réo gọi: "Thầy Tiểu Cừu, nếu cậu chịu ở lại, lương bổng cậu cứ tự việc ra giá!"

Dương Tư Chiêu coi như điếc ngang, chạy thẳng một mạch về nhà, rúc đầu vào chăn thở hổn hển để trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ. Thế nhưng giây tiếp theo, cửa nhà bị gõ dồn dập.

"Tiểu Dương ơi!"

Dương Tư Chiêu như chim sợ cành cong, giật bắn mình. Nghe giọng thì ra là chủ nhà cho thuê: "Tôi thấy đèn sáng nhé, biết cậu có nhà rồi. Nhà vệ sinh lại thấm nước xuống tầng dưới rồi đây này!"

Dương Tư Chiêu đờ đẫn ra mở cửa, chủ nhà chẳng thèm để ý đến sắc mặt trắng bệch của cậu, cứ thế lải nhải: "Lạ thật đấy, căn nhà này tôi cho thuê bảy tám năm nay, mười mấy đời khách chẳng sao, thế quái nào cậu vừa dọn vào là hết hỏng đèn lại đến thấm dột là thế nào?"

"Tôi—" Dương Tư Chiêu định thanh minh nhưng không có cửa.

Chủ nhà bắn súng liên thanh: "Mùa đông rồi mà ngày nào cậu cũng tắm à? Phí nước lắm đấy nhé. Tôi bảo rồi, gạch lát sàn có vấn đề đấy. Thôi thế này đi, tôi gọi thợ đến chống thấm lại, chi phí chia đôi, dù sao cậu cũng có lỗi trong chuyện này."

Dương Tư Chiêu vốn tính tình hiền lành cũng phải nổi cáu: "Tôi chưa thấy ở đâu thuê nhà mà khách phải bỏ tiền ra chống thấm hộ chủ nhà cả. Lâm Tiên Sinh này, ngài làm thế là—"

Chủ nhà cướp lời: "Tôi làm sao? Không phải lỗi của cậu thì lỗi của ai? Cái cô trước ở đây nửa năm yên ổn, cậu vừa vào là ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận lớn xảy ra. Đúng rồi, lần trước khoan tường lắp mạng hết ba trăm, tiền đấy cậu còn chưa trả tôi đâu."

"Lâm Tiên Sinh, ông bắt nạt người quá đáng!" Dương Tư Chiêu siết chặt nắm tay trong tay áo, phản kháng: "Mạng là nhà ông dùng, liên quan gì đến tôi?"

Chủ nhà liếc nhìn xung quanh căn nhà một vòng, rõ ràng cậu thanh niên này sống vô cùng giản dị, dọn vào ba tháng chẳng sắm sửa gì đáng giá, quan hệ xã hội lại đơn giản, nghề nghiệp giáo viên mầm non thì chắc chắn là loại quả hồng mềm dễ nắn rồi.

Ông ta khoanh tay bảo: "Thôi tóm lại hợp đồng ký theo quý, cậu không muốn thuê nữa thì dọn đi, không thì nôn tiền chống thấm ra đây."

"Ông!"

Chủ nhà nói xong bỏ đi luôn, bỏ lại Dương Tư Chiêu tức đến tím gan tím ruột, hôm nay vừa bị dọa chết khiếp lại vừa bị ăn h**p, cơ thể cậu dường như không trụ vững nổi nữa, đau nhức tận xương tủy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!