Miên Miên vừa thấy kẹo bông là hai mắt sáng rực, há to cái miệng nhỏ, định "ngoạm" một miếng thật lớn.
Nhưng dư quang đột nhiên quét trúng đôi lông mày đang nhíu chặt của Dương Tư Chiêu, bé đờ người ra một giây rồi chậm rãi khép miệng lại. Đến khi xoay người, thấy người tặng kẹo là Lục Vô Tẫn, bé lập tức lộ ra biểu cảm y hệt Dương Tư Chiêu, cố sức nhíu đôi mày nhỏ xíu lại.
Lục Vô Tẫn dùng cây kẹo chọc chọc vào má bé, bé "hừ" một tiếng, quay ngoắt đầu đi, úp mặt vào vai Dương Tư Chiêu, để lại cho Lục Vô Tẫn một bóng lưng đầy kiên định.
"Ăn không?" Lục Vô Tẫn lại hỏi Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu bế Miên Miên, sải bước đi thẳng về phía trước.
Cậu chẳng muốn nhìn mặt Lục Vô Tẫn chút nào, cái tên vừa đê tiện, ích kỷ, lại còn thường xuyên làm đảo lộn tâm trạng của cậu.
Lần nào xuất hiện cũng kỳ quặc!
"Đáng ghét." Cậu lẩm bẩm nhỏ trong miệng.
Miên Miên hé một con mắt ra, lén nhìn trộm cây kẹo. Thấy cây kẹo bông khổng lồ phớt hồng như đám mây, những sợi đường tơi xốp mềm mại đung đưa trong gió, bé không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái. Sợ bị Dương Tư Chiêu phát hiện, bé vội vàng hùa theo: "Đáng nghét! Đáng nghét!"
Đầu ngón tay Lục Vô Tẫn khẽ gảy một cái, một lọn tơ đường liền bay ra khỏi cây kẹo, dính chặt lấy miệng Miên Miên.
"Ưm ưm!"
Dương Tư Chiêu cúi đầu xuống đã thấy miệng Miên Miên dính đầy kẹo bông. Nhóc con một tay quẹt quẹt, một tay lại tò mò dùng đầu lưỡi l**m một cái. Sợi đường ngọt lịm tan ra trên đầu lưỡi bé như bông tuyết.
Hai mắt bé sáng bừng lên, vừa toe toét cười thì giây sau đã chạm phải ánh mắt xét xử của Dương Tư Chiêu.
"Nhỏ tham ăn."
Miên Miên uất ức chỉ vào Lục Vô Tẫn: "Tại cha."
"Mẹ—" Dương Tư Chiêu lại lỡ lời, "Thầy sẽ mua cho con, chúng ta không ăn đồ của hắn."
Miên Miên vội vàng "phì phì" hai tiếng: "Không ăn!"
Dương Tư Chiêu bấy giờ mới hài lòng, nhưng đi được hai bước, cậu lại thấy mình làm vậy chẳng phải cũng là một loại ích kỷ sao? Miên Miên mới bốn tuổi, bé đâu biết gì về những ân oán cũ, bé chỉ muốn ăn kẹo bông mà thôi.
Cậu không có quyền ép một đứa trẻ phải đoạn tuyệt với cha mình.
Nghĩ đến đây, Dương Tư Chiêu dừng bước, quay lại đi tới trước mặt Lục Vô Tẫn, giật lấy một cây kẹo bông nhét vào tay Miên Miên, khẽ nói: "Ăn đi."
Miên Miên lắc đầu, Dương Tư Chiêu bèn bứt một nhúm tơ đường bỏ vào miệng mình: "Không sao, thầy cũng ăn mà."
Miên Miên nhìn Dương Tư Chiêu rồi lại nhìn cây kẹo, hai bên má cuối cùng cũng lộ ra lúm đồng tiền, bé giơ cây kẹo lên, giọng mềm mại: "Còn to hơn cả mặt mẹ nữa."
Dương Tư Chiêu liếc ra phía sau: "Vẫn không to bằng da mặt cha con đâu."
Lục Vô Tẫn thản nhiên đi theo sau bọn họ.
Dương Tư Chiêu và Miên Miên cùng mặc áo phao trắng, quàng khăn đỏ thẫm, trở thành nét màu rực rỡ cuối cùng trước khi ánh sáng ngày đông tàn lụi. Xa xa vang lên tiếng còi xe, những cột đèn đường vàng đục đồng loạt thắp sáng, xuyên qua những tán cành thưa thớt đổ xuống con đường mòn lát đá cuội, tạo thành những đốm sáng ấm áp.
Miên Miên gục đầu trên vai Dương Tư Chiêu, chăm chú nhấm nháp cây kẹo gần năm phút đồng hồ mà nó mới chỉ bị thương nhẹ.
Bỗng nhiên, một thứ gì đó lành lạnh rơi trên chóp mũi bé, bé khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn lên.
"Mẹ ơi, tuyết rơi."
Dương Tư Chiêu nghe vậy ngẩng đầu lên, thấy những bông tuyết lưa thưa đang dập dìu rơi xuống. Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay.
Vài hạt tuyết vương trên tóc Miên Miên, dưới ánh đèn đường trông lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Dương Tư Chiêu mỉm cười, định phủi đi thì tóc mình cũng đã dính đầy tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!