Yêu lực của Lục Vô Tẫn đủ để g**t ch*t vô số linh thú chỉ trong một nhịp thở, nhưng lúc này đây lại bị khuất phục bởi bàn tay của Dương Tư Chiêu.
Tay của Dương Tư Chiêu nhỏ hơn tay anh một chút, vừa vặn nắm trọn hai ngón tay anh, còn trịnh trọng dùng đầu ngón cái đè lên đầu ngón tay anh, cứ như thể làm vậy là anh không thể niệm chú được nữa.
Thật ngây ngô đến nực cười.
Trước đây cũng vậy, cứ ngốc nghếch như thế.
Ban ngày lúc anh tu luyện thì cứ nhìn chằm chằm vào hóa đan mà ch** n**c miếng, ban đêm nói mơ cũng là trộm hóa đan. Đã thế rồi mà còn tưởng rằng anh không biết gì, giả vờ giả vịt hỏi anh hóa đan là cái gì.
Lục Vô Tẫn thường tự hỏi bản thân, rốt cuộc là tại sao mình lại yêu con cừu này sâu đậm đến nhường này?
"Anh có nhận tội không?"
Dương Tư Chiêu vẻ mặt đắc thắng, ngón tay kẹp lấy pháp khí lá khô mà Nguyệt Tiên đưa cho, quơ qua quơ lại trước mắt Lục Vô Tẫn.
Suốt một tháng qua, trước mặt Lục Vô Tẫn lúc nào cậu cũng khép nép, cẩn trọng, cuối cùng cũng có cơ hội vùng lên làm chủ, trông cậu như biến thành một người khác hẳn, biểu cảm sống động, khóe miệng nhếch cao, đến cả đôi mắt cũng lấp lánh ánh sáng: "Anh còn dám chối à?"
Lục Vô Tẫn liếc nhìn một cái: "Ai đưa cho cậu?"
"Tại sao tôi phải nói cho anh biết?"
Khô Diệp Phiên là pháp khí của Nguyệt Tiên, Lục Vô Tẫn không cần nghĩ cũng đoán ra được, chắc chắn là Nguyệt Tiên đã lén lút tìm gặp Dương Tư Chiêu, dùng cái lá khô này để ly gián bọn họ.
"Người đưa cái lá này cho cậu có nói với cậu rằng nó chỉ dùng được một lần, dùng xong là hết tác dụng không?"
Biểu cảm trên khuôn mặt Dương Tư Chiêu khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, ngẩng cao đầu nói: "Ai bảo thế? Đây… đây là hàng đã được cải tiến rồi, dùng được vô số lần, chuyên trị loại người như anh đấy!"
Cậu trừng mắt nhìn Lục Vô Tẫn.
Sắc mặt Lục Vô Tẫn không đổi, chỉ khẽ nhướng mày. Giây tiếp theo, mảnh lá khô trên đầu ngón tay Dương Tư Chiêu bốc cháy thành tro, rơi xuống chiếc sơ mi đen của Lục Vô Tẫn, biến mất không dấu vết.
"…" Dương Tư Chiêu tức đến run người.
Lục Vô Tẫn thản nhiên phủi sạch tro bụi.
Nhưng Dương Tư Chiêu không hề nhận thua, cậu chỉ tay về phía tủ đầu giường, trên đó có một chiếc điện thoại, camera đang chĩa thẳng về phía giường: "Này, anh tưởng tôi không có chiêu thứ hai chắc?"
Lục Vô Tẫn nhìn về phía camera.
"Quay lại hết rồi! Anh còn muốn phủ nhận không?"
Dương Tư Chiêu cuối cùng cũng thông minh được một lần, biết mình không thể chống lại một đại yêu nên đã chừa đường lui cho bản thân. Cậu còn cài đặt tự động sao lưu lên đám mây vì sợ không giữ được bằng chứng.
Dùng công nghệ để đối đầu với thần tiên ma quái.
Thế nhưng chưa đắc ý được hai giây, Lục Vô Tẫn lại định ra tay, cậu lập tức nhào tới giữ chặt lấy tay anh, nghiến răng nói: "Anh mà dám đụng vào điện thoại của tôi, tôi sẽ liều mạng với anh!"
Ánh mắt Lục Vô Tẫn dừng lại vài giây trên bàn tay đang đan vào nhau của hai người, rồi gối cánh tay còn lại ra sau đầu.
"Cậu muốn tôi thừa nhận điều gì?"
"Thừa nhận anh là đồ b**n th**, lưu manh, cuồng dâm."
Lục Vô Tẫn vẻ mặt thản nhiên: "Tôi đúng là như vậy."
"………"
Dương Tư Chiêu cảm thấy mình sắp bị tai biến mạch máu não đến nơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!