Hai ngày nay Dương Tư Chiêu cứ suy nghĩ mãi không thôi.
Cậu vốn tưởng đêm nào Lục Vô Tẫn cũng xuất hiện trong phòng ngủ của mình, nên đã giấu chiếc lá khô dưới gối, nhắm nghiền mắt, trái tim treo ngược lên cành cây, chờ Lục Vô Tẫn động tay động chân rồi niệm chú xóa ký ức thì sẽ lấy chiếc lá ra cho anh ta một "vố đau".
Thế nhưng cậu đợi suốt hai ngày, Lục Vô Tẫn tuyệt nhiên không xuất hiện.
Lục Vô Tẫn cũng giống như cái tên của anh ta, lúc không xuất hiện thì đến một hạt tro bụi cũng chẳng để lại.
Dương Tư Chiêu chán nản ngã vật xuống giường: "Thật đáng ghét, tại sao người bị quấy rối là mình, mà người bực bội phiền não cũng là mình chứ?"
Cậu chọc chọc vào má lúm của Miên Miên. Bé cũng chẳng giận, đặt chiếc tàu hỏa đồ chơi xuống rồi ngốc nghếch tiến lại gần, đặt mặt mình vào lòng bàn tay Dương Tư Chiêu, dụi tới dụi lui.
"Mẹ, đừng không vui mà." Miên Miên nói.
Dương Tư Chiêu sửa lại: "Là thầy giáo, không phải mẹ."
Miên Miên bướng bỉnh: "Mẹ."
Dương Tư Chiêu dùng ngón tay v**t v* mái tóc mềm mại của Miên Miên: "Miên Miên, con có nhớ mẹ lắm không?"
Miên Miên thấy lạ lắm, bé nghiêng đầu, bò vào lòng Dương Tư Chiêu ôm chầm lấy cậu: "Tìm thấy mẹ rồi mà."
Trái tim Dương Tư Chiêu vì câu nói này mà thắt lại, như bị ngâm vào nước, trĩu nặng.
Cậu cũng chẳng buồn sửa lại nữa, kéo chăn cùng Miên Miên chui vào trong. Vì quá thoải mái, Miên Miên biến trở lại thành một bé cừu lông xù ấm áp, rúc vào lòng Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu mân mê chiếc sừng cừu nhỏ, thầm nghĩ trong lòng: Dựa vào đâu mà mình phải phiền não cơ chứ? Phải nghĩ cách dụ Lục Vô Tẫn tới đây mới được.
Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.
Ngày hôm sau, cậu gọi Miên Miên lại gần: "Miên Miên, con giúp thầy làm một việc được không?"
Miên Miên giơ nắm đấm nhỏ lên: "Được ạ!"
Dương Tư Chiêu ra vẻ bí mật: "Hôm nay, con cứ theo chú Trần về nhà trước, sau đó nói với cha con là thầy Tiểu Cừu—"
"Thầy Tiểu Cừu!" Viện trưởng gọi lớn.
"Có đây!" Dương Tư Chiêu lập tức đứng dậy đi ra khỏi lớp Mầm (5). Viện trưởng vẫy tay gọi cậu, rồi chỉ vào người bên cạnh.
Đó là một phụ nữ trẻ, có đôi mắt hồ ly sắc sảo, cười lên trông rất xinh đẹp. Vừa thấy Dương Tư Chiêu, cô ấy đã nhiệt tình nói: "Đây là thầy Tiểu Cừu sao? Hóa ra lại trẻ thế này à, tôi ở tận nhà trẻ khu đô thị mới mà cũng nghe danh thầy đấy, nghe nói thầy đã khuất phục được một lớp cực kỳ khó bảo."
Dương Tư Chiêu ngượng ngùng xua tay: "Quá khen rồi, chào cô, tôi là Dương Tư Chiêu."
"Tôi là Từ Nhụy, là giáo viên mới đến."
Viện trưởng nói: "Thầy Dương này, tôi sắp xếp cô Từ ở lớp 4, ngay sát vách lớp thầy. Cô Từ có gì không hiểu thì có thể hỏi thầy Dương bất cứ lúc nào."
"Vâng ạ, nhưng mà…" Từ Nhụy ngập ngừng: "Tôi nghe nói lớp Mầm (5) chỉ có một giáo viên, liệu thầy có xoay xở kịp không? Hay là để tôi hỗ trợ thầy dạy các tiết vận động ngoài trời nhé?"
"Không cần đâu, không cần đâu," Viện trưởng và Dương Tư Chiêu đồng thanh xua tay, "Chỉ có sáu đứa trẻ thôi, nhàn lắm."
Từ Nhụy mỉm cười: "Vậy thì tốt quá."
Dương Tư Chiêu dặn dò cô ấy một vài lưu ý: "Lớp Mầm (4) có một bé trai nghịch ngợm lắm, tên là Vương Tề Trạch, rất khó bảo, phụ huynh cũng chẳng vừa đâu, cô phải cẩn thận đấy."
"Tôi hiểu rồi." Từ Nhụy nhìn Dương Tư Chiêu từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở vị trí trái tim cậu rồi mỉm cười.
Quay về văn phòng, cô ta đóng cửa lại, trong đầu vang lên giọng nói của một người đàn ông: "Kiếp này hắn lại tầm thường đến thế sao, một con người không thể bình thường hơn. Hóa đan của Lục Vô Tẫn theo hắn, đúng là ngọc quý vùi trong cát."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!