Dương Tư Chiêu nảy sinh một suy nghĩ vô cùng đáng sợ.
Người lấy trộm ký ức của cậu chính là Lục Vô Tẫn.
Suy nghĩ này khiến cậu rùng mình liên tục hai cái. Phần ký ức bị đánh cắp của cậu là hai tiếng đồng hồ biến mất, cánh môi đau rát khó hiểu, và vết máu vẫn chưa tan trên môi… Nếu những chuyện này đều liên quan đến Lục Vô Tẫn, vậy thì còn chuyện gì không liên quan đến anh ta nữa?
Người đàn ông này vốn có thể đi xuyên tường vào nhà, lặng lẽ xuất hiện bên giường cậu, giờ đây còn có thể trộm ký ức, làm rách môi cậu. Dương Tư Chiêu thực sự không dám nghĩ sâu thêm, những ngày qua, rốt cuộc cậu còn bao nhiêu chuyện chưa biết?
Thật là đáng sợ.
Thật là kinh khủng!
Dương Tư Chiêu ngồi trong xe, càng nghĩ càng sợ, theo bản năng ôm chặt lấy Miên Miên, rồi sực tỉnh nhận ra, cậu dùng hai tay kẹp nách Miên Miên, nhấc bé đặt lên đùi mình, cho bé đối diện với mình và hỏi: "Miên Miên! Có phải con là bé phản bội không?"
Miên Miên nghe không hiểu, lắc lư cái đầu qua trái qua phải, rồi lười biếng ngã vào ngực Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lại nhấc bé lên một lần nữa, nhỏ giọng hỏi: "Nói cho thầy biết, cha con có lén đến nhà thầy lúc thầy không biết không?"
Miên Miên giật mình, bỗng nhiên mở to hai mắt.
Cậu bé nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, rồi rúc vào lòng Dương Tư Chiêu, tủi thân nói: "Cha không cho con nói."
Lòng Dương Tư Chiêu đã lạnh đi một nửa.
Cậu nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cha nói nếu Miên Miên nói cho thầy biết, Cha sẽ làm gì Miên Miên?"
"Cha sẽ biến Miên Miên thành một bé cừu có một sừng."
Vừa nhắc đến chuyện này, Miên Miên càng thấy tủi thân hơn, mắt rưng rưng chực khóc, lại muốn chui vào lòng Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lo cho mình còn không xong, chẳng còn tâm trí đâu mà xót xa cho bé con nữa. Cậu lại nhấc Miên Miên lên, nói với bé: "Không sao đâu, thầy bảo đảm cha tuyệt đối sẽ không biến Miên Miên thành bé cừu một sừng đâu. Miên Miên nói cho thầy trước đã, rốt cuộc cha đã làm gì ở nhà thầy?"
Miên Miên nghĩ nghĩ một lát: "Cha…"
Bé xoay người ngồi xuống bên cạnh Dương Tư Chiêu, sau đó quay sang ôm lấy eo cậu và nói: "Cha, thế này."
Dương Tư Chiêu sững sờ như sét đánh ngang tai.
"Lúc nào?"
Miên Miên nghiêng đầu nhớ lại: "Lúc bà Trăng ngáp ạ."
Đây là câu nói Dương Tư Chiêu vẫn thường nói với bé trước khi đi ngủ — Muộn rồi muộn rồi, bà Trăng đã ngáp ngủ rồi, Miên Miên cũng phải đi ngủ thôi.
Nói cách khác, sau khi bọn họ đã ngủ say, Lục Vô Tẫn đã xuất hiện trong phòng ngủ, trên giường của cậu, ôm lấy cậu.
Dương Tư Chiêu gần như ngất xỉu: "Còn… còn gì nữa không?"
Miên Miên lại bò dậy, chu môi hôn một cái lên má Dương Tư Chiêu.
"Cái gì??!!"
Lục Vô Tẫn hôn má cậu?
Dương Tư Chiêu cảm thấy mình sắp bốc hơi khỏi trái đất này đến nơi rồi, trong đầu cậu toàn là hình ảnh chiếc áo khoác đen của Lục Vô Tẫn, leo lên giường cậu trong đêm tối, áp sát lại gần, như một loài dây leo đen ngòm bò lên, quấn lấy toàn thân cậu, bao bọc lấy cậu thật chặt.
Tên Lục Vô Tẫn này rốt cuộc muốn làm gì?
Cậu khổ sở suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra đáp án —
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!