Dương Tư Chiêu nghĩ mãi không thông, tại sao Lục Vô Tẫn lại đột ngột xuất hiện, rồi còn ăn vạ ở nhà cậu không chịu đi?
Quan hệ giữa hai người đã thân thiết đến mức có thể thường xuyên ăn cơm cùng nhau sao?
Lục Vô Tẫn khoanh tay ngồi trên sofa nhắm mắt dưỡng thần, tư thái thong dong, bỏ mặc Dương Tư Chiêu và Miên Miên đứng ở cửa phòng ngủ nhìn nhau trân trối, cục diện nhất thời vô cùng bế tắc.
Cho đến khi bụng của Miên Miên phát ra một tiếng "ục ục".
"Miên Miên đói rồi hả?"
Miên Miên ôm bụng gật gật đầu.
Dương Tư Chiêu lập tức đi vào bếp rửa tay, nhưng khi vừa nắm lấy cán chảo, một cơn đau nhói từ khuỷu tay truyền đến khiến cậu run bắn người, suýt chút nữa làm rơi chảo xuống đất.
Lúc này cậu mới nhớ ra tay mình bị thương do ngã, xem ra bữa tối không tự nấu được rồi, chỉ có thể gọi đồ ăn ngoài thôi.
Vừa định đi lấy điện thoại thì có tiếng gõ cửa.
Là Trần Thử An, hắn mang đến một bữa tối thịnh soạn từ khách sạn năm sao, kèm theo hai chai rượu vang, ly uống rượu và nến hình trái tim.
Dương Tư Chiêu: "?"
Lục Vô Tẫn lạnh lùng liếc Trần Thử An một cái.
Trần Thử An lập tức cầm ba món đồ sau chuồn mất.
Dương Tư Chiêu nhìn bàn "mãn hán toàn tịch" trên bàn, nhất thời cạn lời, hồi lâu sau mới quay sang nhìn Lục Vô Tẫn, lắp bắp hỏi: "Chỉ… chỉ có ba chúng ta ăn thôi sao?"
Nói xong lại thấy có gì đó sai sai, trong ba sinh vật ở phòng khách này, hình như chỉ có mình cậu là con người.
"Ăn không hết đâu, lãng phí lắm, sau này anh đừng bảo trợ lý Trần gọi nhiều thế này nữa." Dương Tư Chiêu nói.
Lục Vô Tẫn chậm rãi lên tiếng, "Sau này?"
Dương Tư Chiêu lập tức mím môi, không nói gì nữa.
Lục Vô Tẫn hôm nay bất thường lạ kỳ, có những lời nói, có những ánh mắt cứ như là… vô tình hay cố ý đang quyến rũ cậu vậy.
Dương Tư Chiêu rùng mình một cái, quay người dắt Miên Miên ngồi vào bàn, giúp bé đeo yếm ăn.
Đang lúc thắt nơ, Lục Vô Tẫn đi tới đứng sau lưng cậu. Cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo áp sát, Dương Tư Chiêu vô thức trở nên căng thẳng, ngón tay run lên làm tuột dây thắt, chiếc yếm rơi xuống đất.
Miên Miên nhìn cái yếm: "Ơ? Yếm yếm?"
Bé chui xuống gầm bàn nhặt lên đưa cho Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu: "…"
Cậu ngượng đến mức sắp bốc khói tới nơi, vội vàng nhận lấy yếm đeo cho Miên Miên, sau đó ngồi xuống vị trí đối góc với Lục Vô Tẫn, giả vờ như không có chuyện gì mà ho khẽ hai tiếng.
Cũng may lúc ăn cơm Lục Vô Tẫn vẫn khá bình thường, nhưng Dương Tư Chiêu nhận ra anh có chút kén ăn, không ăn cay, không ăn hành gừng, không ăn thịt mỡ, không ăn ớt chuông.
Dương Tư Chiêu nhớ lại lần trước mình làm món khoai tây sợi xào ớt chuông, rõ ràng Lục Vô Tẫn đã ăn không ít cơ mà.
Lạ thật đấy.
"Mẹ ơi."
Dương Tư Chiêu nghe thấy tiếng Miên Miên thì sực tỉnh, thấy cậu bé đang giơ cao chiếc thìa, bên trên là một viên cá viên, đang nỗ lực đưa cho cậu: "Mẹ ơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!