Chương 13: (Vô Đề)

Bất kể có gặp ma hay không, Dương Tư Chiêu vẫn phải chạy đến nhà hàng món Quảng trước 11 giờ 40 phút, tuyệt đối không thể đến muộn mà thất lễ.

Cậu bỏ qua taxi, chạy thẳng xuống ga tàu điện ngầm.

Nào ngờ tàu điện cũng đông nghẹt người, chen chúc đến mức đứng không vững, chiếc áo phao lông vũ của cậu suýt thì bị ép bẹp thành áo gió mỏng. Đến khi cậu mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển chen ra khỏi ga thì cả người đã nhếch nhác hết mức.

Cậu đành lao vào nhà vệ sinh trong ga tàu, rửa mặt mũi, vuốt lại mái tóc, tút tát lại bản thân một chút.

Vạn hạnh là cậu không đến muộn. Cậu gần như tiến vào nhà hàng cùng lúc với Diêu Hề Vũ và cả hai cùng ngồi xuống một lúc.

Diêu Hề Vũ nhìn vẻ mặt có chút nhếch nhác của cậu: "Anh sao thế? Chẳng phải anh nói nhà anh cách đây không xa sao?"

Dương Tư Chiêu gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Cũng không xa, nhưng chẳng hiểu sao vừa ra khỏi cửa là trời mưa, trên đường lại còn kẹt xe nữa."

"Mưa? Sao có thể chứ? Hôm nay trời nắng rực rỡ mà, một giọt mưa cũng không có." Diêu Hề Vũ chỉ tay ra ngoài cửa kính sát đất.

Dương Tư Chiêu ngẩn người, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Không mưa sao? Nhưng cậu rõ ràng đã thấy mưa rất lớn. Họ ở không xa nhau, trong cùng một khu, mưa bóng mây cũng không đến mức bóng mây thế chứ?

"Có lẽ là mưa nhân tạo chăng." Diêu Hề Vũ suy nghĩ một chút.

Đây là lời giải thích hợp lý nhất hiện giờ. Dương Tư Chiêu gật đầu, mỉm cười: "Gọi món thôi, cô thích ăn gì?"

Diêu Hề Vũ đọc tên vài món ăn, Dương Tư Chiêu gọi thêm hai món nữa, không màng đến giá tiền mà trực tiếp thanh toán đặt đơn ngay.

Diêu Hề Vũ chú ý đến hành động này của cậu, tỏ vẻ khá hài lòng. Với cô mà nói, tuy Dương Tư Chiêu là giáo viên mầm non nam, công việc và lương bổng bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất ưa nhìn. Da trắng, lông mày và mắt thanh tú, khi cười còn có hai lúm đồng tiền, lại phóng khoáng và biết quan tâm người khác; tính đi tính lại thì ưu điểm vẫn vượt trội hơn.

"Có phải anh rất thích trẻ con không?" Diêu Hề Vũ chống cằm hỏi.

"Đúng vậy, tôi luôn rất thích."

Nhắc đến chuyện này, Dương Tư Chiêu chợt thấy nhớ Miên Miên. Lúc giao Miên Miên cho trợ lý Trần, bé rõ ràng không cam lòng, cứ ôm chặt lấy cánh tay cậu trông thật đáng thương. Giờ này không biết bé có đang khóc không? Không biết có chịu ăn trưa hẳn hoi không nữa…

"Anh sao vậy?"

Tiếng hỏi của Diêu Hề Vũ cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Dương Tư Chiêu.

Cậu cười ngượng ngùng: "Không có gì, tôi chỉ chợt nhớ đến mấy đứa nhỏ trong lớp thôi. Còn cô, cô có thích trẻ con không?"

"Tôi thì… bình thường thôi." Diêu Hề Vũ lắc đầu.

Dương Tư Chiêu vẫn mỉm cười ôn hòa: "Cũng đúng thôi, trẻ con lúc quậy phá thì mệt mỏi lắm."

Vừa dứt lời, cậu lại nghĩ: Nhưng Miên Miên chẳng quậy tẹo nào, bé tự biết ăn cơm, tự mặc quần áo, còn biết tự tắm rửa nữa, đúng là thiên thần trong số các trẻ con, chẳng phiền phức chút nào.

Em bé ngoan như vậy mà cha bé lại chẳng biết trân trọng.

Chẳng biết cha bé đi đâu rồi nữa.

Tâm trí cậu lại bắt đầu lan man.

"Trước đây anh đã từng yêu ai chưa?"

Dương Tư Chiêu sực tỉnh, nghe vậy liền lúng túng xoa xoa tay: "Chưa."

"Tại sao vậy? Chắc hẳn phải có nhiều cô gái theo đuổi anh chứ?"

"Tôi…" Dương Tư Chiêu nhớ đến giấc mơ kỳ quái đã đeo bám mình suốt mười năm. Chớp mắt một cái, đã vài ngày nay cậu không còn mơ thấy người đàn ông đó nữa.

Thật kỳ lạ, người đàn ông đó rốt cuộc là vì sao mà xuất hiện, rồi tại sao lại đột ngột biến mất? Cậu nghĩ mãi không thông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!