Chương 12: (Vô Đề)

Dương Tư Chiêu cũng không muốn mình chật vật như thế này.

Cậu không ngừng tự nói với mình: Mày chỉ là giáo viên, mới quen Miên Miên chưa đầy nửa tháng, mày không có tư cách cũng chẳng có lập trường gì để đuổi đến tận nhà bé, mày nên biết khó mà lui. Thế nhưng nước mắt cứ tuôn ra không có cách nào kìm lại được.

Nhìn những món đồ liên quan đến Miên Miên rơi rớt trong nhà, lại không thấy bóng dáng bé đâu, lòng cậu như khuyết đi một mảnh, rỉ máu không thể tự lành, cho nên cậu mới tìm đến đây.

Nhưng Lục Vô Tẫn không mở cửa cho cậu.

Rõ ràng cậu nhìn thấy tầng hai có ánh đèn, nhưng cả căn biệt thự lại tĩnh lặng im ắng. Vừa nãy cậu còn nghe thấy tiếng khóc của Miên Miên, giờ lại không nghe thấy gì nữa. Cậu gọi cho Trần Thử An cũng không có người bắt máy, chỉ có thể ngồi ở cửa chờ đợi trong vô vọng. Đợi đến đêm khuya, vầng trăng sáng treo cao, ngàn sao lấp lánh. Một lúc lâu sau, sau lưng vang lên tiếng "két" trầm đục, cửa mở.

Cậu chậm chạp quay đầu lại, nhìn thấy Trần Thử An.

Trần Thử An cung kính gật đầu, cầm lấy túi đồ bên cạnh Dương Tư Chiêu và nói: "Thầy Dương, Miên Miên ở trên tầng hai, tôi đưa ngài đi nhé."

Dương Tư Chiêu lập tức đuổi theo.

Cả căn biệt thự lộng lẫy mà u ám, nơi nơi đều toát lên vẻ kỳ quái của yêu ma. Dương Tư Chiêu không còn tâm trí đâu mà để ý, cậu bám sát sau lưng Trần Thử An, tâm trí đều đặt hết lên người Miên Miên.

Nhất định là Miên Miên đang khóc.

Nhưng khi đến trước cửa phòng, lại chẳng nghe thấy tiếng khóc nào cả. Cậu vừa định đẩy cửa vào thì Trần Thử An ngăn lại.

"Thầy Dương, Miên Miên…" Trần Thử An khựng lại một chút, sắp xếp lại ngôn từ: "Ý của tiên sinh là, cho ngài vào trong đó, nhìn thấy rồi, nếu có thể chấp nhận thì đêm nay ngài có thể ở lại. Nếu không thể chấp nhận, từ nay về sau, xin ngài đừng đến đây nữa."

Trần Thử An bật đèn, không gian bỗng chốc sáng bừng. Cậu bước vào, thấy giữa tấm chăn phồng lên một khối nhỏ.

Đó không phải là kích thước cơ thể của Miên Miên.

— Nếu có thể chấp nhận.

Dương Tư Chiêu đã mơ hồ có dự cảm.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi cẩn thận lật chăn lên, nhìn thấy một cục bông trắng muốt, cậu vẫn không nhịn được mà hít một hơi lạnh.

Là một bé cừu non.

Có một đôi sừng cừu màu nâu sẫm, toàn thân phủ lớp lông xoăn trắng muốt, chóp đuôi có một túm lông đen nhỏ bằng ngón tay cái đang cố gắng cuộn lại giấu dưới mông, cái đầu cũng cứ thế rúc vào trong chăn, sợ bị Dương Tư Chiêu nhìn thấy.

Rõ ràng đã tận mắt chứng kiến hai lần tiểu yêu quái hiện nguyên hình, đáng lẽ phải thích nghi rồi mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao lần này tim cậu đập loạn xạ như đánh trống, tay cũng không ngừng run rẩy.

Có lẽ trong lòng cậu hiểu rõ, lũ trẻ lớp Mầm (5) và Miên Miên đối với cậu có ý nghĩa khác nhau.

Chấp nhận Miên Miên giống như đón nhận một người thân trong gia đình.

Thậm chí đã có khoảnh khắc cậu hy vọng Miên Miên là con của mình, do mình nuôi nấng trưởng thành. Nhưng Miên Miên là tiểu yêu quái. Vợ của Viện trưởng vì muốn được sống bạc đầu với ông ấy mà không tiếc mạng sống đi trộm quả duyên niên, vậy còn cậu?

Họ có thể ở bên nhau bao lâu?

Yêu và người, cuối cùng vẫn là hai ngả đường khác nhau, chẳng phải sao?

Miên Miên không dám đối mặt với Dương Tư Chiêu, vùi đầu chui vào khe hở của chăn, cuống cuồng chạy trốn ra mép giường. Trong lúc hoảng loạn bé quên mất độ cao, cộp một tiếng ngã xuống đất.

Dương Tư Chiêu bừng tỉnh, quẳng hết mọi suy nghĩ mông lung ra sau đầu, lao đến bên giường bế xốc Miên Miên lên.

Miên Miên vùng vẫy trong lòng cậu, cậu gọi một tiếng "Miên Miên", bé liền phát ra một tiếng "be be" đầy tủi thân.

Dương Tư Chiêu nhìn vào mắt Miên Miên, mắt bé cừu vừa tròn vừa lớn, trong veo và ướt át, đồng tử thuần khiết không chút tạp chất, phản chiếu gương mặt của cậu.

"Không sao đâu, Miên Miên, thầy đến đây rồi." Dương Tư Chiêu ôm chặt Miên Miên, áp má vào cái đầu nhỏ của bé, khẽ dỗ dành: "Cha lại bắt nạt Miên Miên rồi đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!