Dương Tư Chiêu cứ ngỡ mình sẽ bị va rất đau, dù sao thì lồng ngực của Lục Vô Tẫn trông còn cứng hơn cả đá cơ mà.
Nhưng Lục Vô Tẫn đã kịp thời đưa tay giữ chặt hai vai cậu, khẽ đỡ lấy cơ thể của cậu, theo bản năng, Dương Tư Chiêu gồng cứng cánh tay, khiến khuỷu tay đập mạnh vào xương quai xanh của anh khi ngã xuống. Theo đà quán tính, đầu cậu lao về phía trước, gò má suýt chút nữa là chạm vào vành tai Lục Vô Tẫn, rồi bộp một cái đâm sầm vào gối ôm.
Lục Vô Tẫn đến một tiếng rên nhẹ cũng không có.
Anh chỉ đỡ lấy cậu, rồi rũ mắt nhìn Miên Miên đang suýt bị ép bẹt ở giữa.
Miên Miên thút thít đầy ai oán hai tiếng, khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng tay của Dương Tư Chiêu. Bé lật người lại, chẳng thèm quan tâm đến chiếc tất gấu nhỏ đã tuột mất một nửa, cứ thế ôm lấy cánh tay Lục Vô Tẫn mà cắn, muốn cứu Dương Tư Chiêu ra khỏi vòng tay tay anh.
Chỉ bằng một ánh mắt của Lục Vô Tẫn, Miên Miên liền bị đóng băng cứng ngắc ngay tại chỗ.
Thấy vậy, Dương Tư Chiêu vội vàng thoát khỏi bàn tay của Lục Vô Tẫn, khẩn khoản: "Anh, anh đừng đối xử với con như vậy!"
Lục Vô Tẫn lúc này mới giải phong ấn cho Miên Miên.
Dương Tư Chiêu vừa xót xa vừa bất lực, định bế Miên Miên lên nhưng chợt nghĩ đây là cơ hội hiếm có để hai cha con ở bên nhau, mình không có tư cách can thiệp, thế là chủ động làm hòa: "Xin lỗi, tôi đã can thiệp quá nhiều rồi. Tôi tuyệt đối không có ý chia rẽ cha con anh, chỉ là trên góc độ một giáo viên mầm non, tôi nghĩ trẻ con cũng có nhu cầu về tình cảm."
"Nhu cầu gì?" Lục Vô Tẫn hỏi vặn lại.
"Bé bốn tuổi đang ở giai đoạn nhạy cảm về cảm xúc, bé sẽ quan tâm xem người khác có yêu mình hay không. Anh có thể thường xuyên… ôm bé."
Lục Vô Tẫn nhìn sang Miên Miên, ánh mắt không chút gợn sóng: "Con muốn ta ôm?"
Miên Miên lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
"…"
Dương Tư Chiêu thở dài trong lòng, đành phải hỏi: "Bây giờ tôi đi nấu cơm, anh có kiêng ăn gì không?"
"Không."
Dương Tư Chiêu như trút được gánh nặng, vội vàng chạy trốn vào bếp.
Miên Miên định đuổi theo, nhưng bị Lục Vô Tẫn túm lấy cạp quần. Bé lao mạnh một cái, thế là chiếc quần tụt mất một nửa.
"A—"
Tiếng hét còn chưa kịp thốt ra đã bị Lục Vô Tẫn dùng phép thuật chặn lại. Bé chỉ có thể mặc lại quần rồi nằm bò bên cạnh sofa, đáng thương nhìn về phía nhà bếp.
Dương Tư Chiêu trong bếp bận rộn không ngơi tay, hai bếp cùng đỏ lửa, nửa tiếng sau đã làm xong ba món mặn một món canh, sườn kho dưa muối, cánh gà chiên trứng muối, khoai tây sợi xào ớt xanh và một bát canh nấm trứng rắc hành hoa.
Thực ra Dương Tư Chiêu rất khéo nấu ăn, kỹ năng này được di truyền từ người mẹ đảm đang, giống như bản năng sẵn có. Sau khi ra ở riêng, cậu chẳng cần học nhiều cũng dễ dàng làm được đủ loại món ăn.
Trước đây cậu cũng từng chiêu đãi đồng nghiệp, nhưng hôm nay nấu cho Lục Vô Tẫn, cậu lại cảm thấy có chút lúng túng, giữa chừng còn làm cháy sém mấy miếng cánh gà, trong lòng bồn chồn không yên.
Cậu múc sẵn cơm canh, đang định bưng ra bàn thì sau lưng có một bàn tay thon dài vươn tới, nhấc bổng đĩa thức ăn lên.
Bàn tay đó lướt qua hông cậu, áp sát tay cậu, nắm lấy vành đĩa.
Dáng người Lục Vô Tẫn quá cao, khí trường lại cực mạnh, Dương Tư Chiêu không dám liếc nhìn, thậm chí còn nín cả thở.
"Cái này à?" Lục Vô Tẫn hỏi.
"Hả? À vâng, đúng vậy." Dương Tư Chiêu vô thức lùi sát vào bệ bếp để giữ khoảng cách với anh.
Lục Vô Tẫn bưng hai đĩa thức ăn đi.
Dương Tư Chiêu không nhịn được mà nghĩ: Đây chắc không phải là lần đầu tiên trong đời Lục Vô Tẫn đi bưng đĩa đấy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!