"Vết thương đâu rồi?"
Dương Tư Chiêu lật đi lật lại bàn tay phải của mình xem tới mấy lần. Vòng dấu đỏ đáng sợ ngày hôm qua bỗng dưng biến mất không tăm hơi, tay cũng chẳng còn đau nữa. Chuyện này là thế nào?
Cậu suy nghĩ hồi lâu, rồi đột nhiên nhìn sang Miên Miên.
Miên Miên vốn đang nghịch góc gối, vừa cảm nhận được ánh mắt của Dương Tư Chiêu liền đáp lại ngay, dùng cái đầu xù lông tơ của mình húc húc vào ngực cậu. Dương Tư Chiêu bế bé ra, nháy mắt với bé: "Miên Miên!"
Miên Miên giật mình một cái, há hốc miệng.
"Có phải con biết phép thuật không? Con làm vết thương của thầy biến mất đúng không?" Dương Tư Chiêu càng nghĩ càng thấy đáng yêu, ôm chặt Miên Miên vào lòng: "Miên Miên giỏi quá, làm sao con làm được thế?"
Miên Miên ngơ ngác ra mặt.
"Miên Miên là tiểu yêu quái giỏi nhất, có thể một mình chạy từ nhà ra ngoài tìm chú cảnh sát, còn biết chữa thương cho thầy nữa."
Miên Miên không hiểu mẹ đang nói gì, nhưng bé thích được ôm, thế là toe toét cười, mặc cho Dương Tư Chiêu nhào nặn mình.
Hôm nay là cuối tuần, không phải đến nhà trẻ, Dương Tư Chiêu ôm Miên Miên tận hưởng một buổi sáng sớm ấm áp. Bữa sáng là mì nước cốt gà, Miên Miên vẫn chưa biết húp mì, chỉ biết dùng thìa múc liên tục nhét vào miệng, làm nước dùng bắn tung tóe đầy mặt.
Ăn sáng xong, Dương Tư Chiêu cân nhắc kỹ lưỡng rồi quyết định đưa Miên Miên ra ngoài chơi. Cậu cũng cẩn thận hơn, chỉ chơi quanh quẩn khu vực nhà trẻ. Ngộ nhỡ gặp phải Lục Vô Tẫn, cậu sẽ lập tức bế Miên Miên trốn xuống dưới gốc cây Thần ngay.
Họ cùng đi dạo trung tâm thương mại, Dương Tư Chiêu vung tay sắm cho Miên Miên hai bộ đồ mùa đông, hai chiếc mũ nhỏ, một đôi bốt và một đôi giày thể thao lót lông. Cậu xách túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi trung tâm thương mại.
"Thầy Dương?"
Dương Tư Chiêu nhìn theo tiếng gọi, là Tề Nghiên.
"Thầy Dương, thật khéo quá," Tề Nghiên đi tới, tươi cười nói: "Đây là Miên Miên nhỉ, đáng yêu quá."
Miên Miên cảm nhận được nguy hiểm, đứng chắn trước mặt Dương Tư Chiêu, ngẩng đầu lên, đưa hai cánh tay vòng ra sau ôm chặt lấy chân cậu.
Dương Tư Chiêu ngạc nhiên cười: "Miên Miên?"
Thấy cảnh này, trong lòng Tề Nghiên đã có vài phần tính toán. Cô nói với Dương Tư Chiêu: "Thầy Dương, hôm nay nắng đẹp thế này, hay là ghé chỗ chúng tôi chơi một lát?"
"Chỗ các người?"
"Đúng vậy, mấy gia đình chúng tôi đều ở cùng nhau, cách đây không xa, ngay phía sau công viên Hồ Loan thôi. Hôm qua chồng tôi mới mua một món đồ chơi tàu thủy rất lớn, mấy đứa nhỏ đã chơi cả buổi sáng rồi, thầy Dương có muốn đưa Miên Miên qua xem không?"
Dương Tư Chiêu suy nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi."
Dương Tư Chiêu được Tề Nghiên đưa đến một hòn đảo nhỏ ven hồ. Tuy đang là mùa đông nhưng cây cối trên đảo vẫn xanh mướt, tán cây che rợp cả bầu trời như một lớp màng bảo vệ tự nhiên.
"Để trốn tránh sự truy sát của Yêu Vương, những năm qua chúng tôi thực sự đã phải phiêu bạt khắp nơi, lũ trẻ cũng phải theo chúng tôi sống không nơi cố định. Chúng tôi… nói thật lòng, cũng đã chịu đủ rồi."
"Tại sao vợ của Yêu Vương lại bỏ trốn?"
Tề Nghiên nói: "Tôi nghĩ là vì Yêu Vương sinh ra đã vô tình, tộc của hắn đời đời chịu lời nguyền không tình yêu, nhưng lại có bản năng duy trì nòi giống. Có lẽ phu nhân của Yêu Vương đã quá đau lòng nên mới rời đi."
Lời nguyền không tình yêu, không cảm xúc.
Chẳng hiểu sao, Dương Tư Chiêu đột nhiên nghĩ đến Lục Vô Tẫn.
"Nếu không có con cái, chúng tôi tuân theo mệnh lệnh của cha, có trốn thêm bao nhiêu năm nữa cũng không sao. Nhưng đã có con rồi thì không thể cứ phiêu bạt mãi được, không thể để lũ trẻ phải chịu khổ theo mình."
Tề Nghiên nói rất chân thành, Dương Tư Chiêu gật đầu liên tục: "Vậy các vị định làm thế nào?"
"Thầy Dương, xin thầy giúp chúng tôi một tay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!