"Trong mơ đã thấy gì?"
"Mây, cây, ánh nắng, và còn có một bóng người nhòe nhoẹt."
"Nhòe nhoẹt?"
"Người đó cứ ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm vào tai nói tôi đã phụ bạc anh ta. Đến lúc tôi quay đầu lại định nhìn rõ mặt thì bóng hình ấy lại tan biến mất."
"Giấc mơ này kéo dài bao lâu rồi?"
"Mười năm."
"Mười năm trước có chuyện gì xảy ra không?"
"Tôi không nhớ, ký ức của tôi chỉ bắt đầu từ năm mười ba tuổi. Xin lỗi bác sĩ, không phải tôi không muốn hợp tác, tôi đã cố vắt óc nghĩ rồi nhưng đầu óc cứ trắng xóa như tờ giấy trắng."
"Không sao, tôi còn câu hỏi cuối: Giấc mơ này khiến cậu phiền lòng lắm à? Đã mười năm trôi qua, sao hôm nay mới chịu đi khám?"
"Bởi vì…"
Dương Tư Chiêu bấu chặt hai tay vào đầu gối, gương mặt không giấu nổi vẻ hoang mang. Cậu nín thở một nhịp, cố lấy lại bình tĩnh rồi mới ngẩng lên: "Bởi vì giấc mơ đã thay đổi, người đàn ông đó nói, anh ta sắp đến tìm tôi rồi."
**
Tâm sự xong xuôi, Dương Tư Chiêu nghe lời bác sĩ đi làm điện não đồ rồi cầm về một hộp thuốc.
Thuốc giảm lo âu, mỗi ngày một viên, uống sau bữa sáng.
Chính bản thân Dương Tư Chiêu cũng chẳng rõ mình có lo âu thật hay không. Cậu vẫn ngủ được, chỉ là hay giật mình tỉnh giấc, nhưng vốn tính tình tin tưởng bác sĩ nên cậu chẳng thắc mắc nhiều. Lấy thuốc xong, cậu nhét vào balo, bước ra khỏi bệnh viện dưới ánh nắng chiều đông ấm áp.
Bệnh viện tọa lạc tận phía Nam thành phố, ngồi tàu điện ngầm về nhà mất một tiếng hai mươi phút, một khoảng cách mà cậu vẫn cố gắng bấm bụng chấp nhận được. Đeo tai nghe lên, cậu hòa mình theo dòng người vào ga, cố rảo bước thật nhanh để chiếm lấy một chỗ ngồi hiếm hoi nhưng đáng tiếc là đã thất bại — Liếc thấy phía sau là một cụ già tóc bạc trắng đang dắt tay một cậu bé tầm bốn, năm tuổi, cậu lập tức né người nhường chỗ.
"Cảm ơn cháu nhé," Bà cụ cười móm mém nói cảm ơn.
Lời còn chưa dứt, cậu bé bên cạnh chẳng biết va quệt vào đâu mà đột nhiên "au" lên một tiếng rồi khóc òa lên.
Tiếng khóc vang dội trong toa tàu, chói tai đến mức bao người phải liếc mắt nhíu mày. Bà cụ cuống cuồng xoa đầu gối cho cháu, nhưng thằng bé càng khóc dữ dội hơn. Đúng lúc ấy, trước mặt nó xuất hiện một cây kẹo m*t.
Vỏ kẹo màu hồng vàng, một nửa vị dâu, một nửa vị dứa.
Dương Tư Chiêu cầm kẹo cười với bé con, đôi mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, hai bên má lúm đồng tiền sâu hoắm. Tiếng khóc của thằng bé khựng lại một nhịp đầy bất ngờ.
Cậu cúi người xuống, đặt bàn tay ấm áp vỗ về má bé, nhẹ giọng hỏi: "Có phải vừa nãy va trúng túi xách của dì đằng trước rồi không? Còn đau không?"
Nhắc đến chuyện ấm ức, miệng thằng bé cứ mếu xệch xuống. Dương Tư Chiêu lại hỏi tiếp: "Cô giáo ở trường có dạy mình phải làm em bé dũng cảm không nhỉ? Đau tí tẹo thôi mà, thổi phù phù là bay mất tiêu luôn, đúng không?"
Thằng bé ngẩn ngơ gật đầu.
"Sau này va vào đâu thì nhớ phải bảo với bà, đừng khóc nhè nhé, khóc là mọi người chẳng biết con đau chỗ nào đâu." Dương Tư Chiêu đưa kẹo cho bé, rồi đặt bàn tay nhỏ xíu vào tay bà cụ, mỉm cười trấn an: "Không sao đâu bà."
Bà cụ càng thêm cảm kích, rối rít cảm ơn.
Một chị gái đứng cạnh cũng khen lấy khen để: "Cậu em khéo dỗ trẻ con thế, sau này làm cha thì tuyệt vời lắm nhỉ."
Dương Tư Chiêu cười khổ, lắc đầu.
Chẳng phải cậu muốn "khéo" đâu, tại cái nghề nghiệp vận vào thân cả đấy, cậu là giáo viên mầm non mà.
Cậu làm việc tại trường mầm non Xán Xán phía Tây Bắc thành phố Nguyệt Lĩnh, công việc hằng ngày chính là chăm sóc đám nhóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!