Chương 9: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Đêm khuya, Ân Chi Dao nằm trên giường, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.

Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng vằng vặc, cô dứt khoát ngồi dậy, tựa vào bệ cửa sổ, ngắm nhìn ngọn đèn mờ mờ bên đường.

Phòng ngủ trên lầu hai ngôi nhà kiểu tây màu trắng đối diện vẫn sáng đèn, không biết anh đang làm gì.

Vào thời khắc này, trong đầu của Ân Chi Dao thoáng hiện lên…. tất cả đều là người đó. Ánh mắt tự tại của anh, vóc người cao ráo nhanh nhẹn, còn có đôi môi lúc anh nói chuyện bất giác sẽ hơi nhếch lên.

Ân Chi Dao không phải là cô nhóc chuyện gì cũng không hiểu, cô biết rõ mình vì sao lại nảy sinh cảm giác rung động này đối với anh.

Có điều cô không dám nghĩ quá nhiều, Trình Vọng ưu tú đến độ toàn thân từ trên xuống dưới đều tỏa hào quang, ngắm nhiều hơn một tí thôi cũng như thể không tôn trọng anh.

Cô chỉ có thể chôn vùi sự rung động này vào tận đáy lòng, không dám cho ai biết.

……………

Lúc tan học, Trình Vọng hẹn gặp Ân Chi Dao ở ngọn núi sau trường, sẵn tiện mang theo ván trượt của anh.

Trong lớp, Ân Chi Dao kẹp điện thoại vào giữa quyển sách, len lén gửi tin nhắn cho anh trai thối, nói hôm nay có chút chuyện, tạm thời không về nhà được.

Vốn tưởng ông anh xấu xa này sẽ dò hỏi nguyên nhân, nào ngờ anh chỉ gửi lại một tin ngắn gọn: "Được."

Ân Chi Dao hơi nghi ngờ: "Dễ dàng vậy à?"

Thấy Tạ Uyên không nhắn lại, cô lại lập tức nói: "Anh bị bệnh nan y sao?"

Anh trai thối: "…………"

"Bớt coi ba cái phim truyền hình nhăng nhít đi."

Em ki ki: "Kỳ lạ quá mà, không giống anh bình thường chút nào."

Hai người mặc dù chỉ sống chung ba năm, nhưng không thể không nói, đối với tính cách của anh, Ân Chi Dao hiểu khá rõ.

Đêm đó cánh tay anh bị Trình Vọng làm gãy xương, hiện đang bó bột, không muốn để Ân Chi Dao nhìn thấy, nếu không sẽ lại bị cô hành một vạn câu hỏi vì sao.

Ở trước mặt Ân Chi Dao, Tạ Uyên luôn giữ hình tượng người anh kiệm lời điềm đạm, rất hiếm khi để lộ mặt bạo lực, cho dù là để bảo vệ cô.

Anh trai thối: "Dạo này bị cảm nhẹ, sợ lây cho em."

Em ki ki: "Sức khỏe anh không phải rất tốt sao, sao lại bệnh rồi."

Anh trai thối: "Gì vậy, còn không cho người khác bệnh à."

Em ki ki: "Không phải ý này, vậy anh hết bệnh thì tới tìm em!"

Anh trai thối: "Được."

Lúc này, một viên phấn bay tới, trúng ngay đầu Ân Chi Dao.

"Ân Chi Dao, đi ra ngoài mà chơi điện thoại!" Giáo viên tiếng Anh đối với Ân Chi Dao vốn đã có thành kiến, sắc mặt giận dữ nhìn cô: "Get out!" (Ra ngoài)

Ân Chi Dao giật mình, vội đứng dậy: "Sorry, Mr Zhang."

(tiếng Trung, Trương được phiên âm đọc là Zhang)

Dụ Bạch ngồi cạnh nhỏ giọng nhắc: "Là Miss, không phải Mr."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!