Chương 8: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Điều khiến Ân Chi Dao cảm thấy kỳ lạ chính là, kể từ sau cái đêm làm đổ hộp thức ăn của cô rồi bị cô mắng một câu, Kiều Chính Dương rất hiếm khi lại tới tìm cô gây chuyện.

Ngay cả cãi nhau cũng bớt đi không ít, gặp cô cũng phớt lờ, vội vội vàng vàng rời đi, giống như rất sợ cô vậy.

Tên nhãi này đột nhiên yên lặng như thế, Ân Chi Dao thật sự có chút không quen.

Có điều, khoảng thời gian này đúng lúc tập quân sự, hằng ngày Ân Chi Dao đều mệt muốn chết, cũng không có hơi sức đâu để đi hỏi Kiều Chính Dương rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Buổi chiều là lúc mặt trời gay gắt nhất, giáo viên cho học sinh nghỉ ngơi dưới bóng cây để tránh nóng. Ân Chi Dao ngồi trên bãi cỏ dưới tán cây, Dụ Bạch đưa cho cô một lon nước ngọt ướp lạnh.

Ân Chi Dao vô cùng tự giác khui lon nước giúp cô nàng, Dụ Bạch liền nở nụ cười ngọt ngào với cô: "Cảm ơn."

Ân Chi Dao nhìn lon Coca mới uống một hơi đã hơn nửa lon trong tay mình, lại quan sát dáng vẻ mềm yếu như nhấp rượu trắng của Dụ Bạch, tò mò hỏi: "Ngay cả lon nước cậu cũng không khui được, sức lực bé tẹo như vậy, sao cậu không tập tạ nhiều chút chứ?"

Khóe môi Dụ Bạch giật giật, có thể hỏi vấn đề thế này, xem ra cô bạn cũng là một "gái thẳng" chính hãng.

Đúng lúc này, tiếng chuông hết tiết vang lên. Trong dãy phòng học, một vài nam sinh lấy Trình Vọng làm trung tâm chạy ra ngoài, tay ôm quả bóng rổ, hướng phía sân bóng đằng xa mà đi.

Anh mặc áo đồng phục màu xanh trắng sạch sẽ, không kéo khóa, lộ ra áo lót chơi bóng màu đỏ bên trong, khiến làn da anh càng trở nên trắng nõn.

Dưới ánh mặt trời, phảng phất như toàn thân đều phát ra ánh sáng.

Đương nhiên không chỉ Ân Chi Dao nhìn anh, mà còn các nữ sinh xung quanh cũng đều ngắm anh, xôn xao thì thầm bàn luận—

"Anh Trình Vọng là hotboy của trường, không ai phản đối đâu nhỉ."

"Anh ấy quả thực chính là hình mẫu bạn trai lý tưởng của mình á."

"Cũng của mình nữa."

"Có cả mình."

"Thêm mình."

…………..

Dụ Bạch quay đầu hỏi Ân Chi Dao: "Anh Trình Vọng có là hình mẫu lý tưởng của cậu không?"

Tim Ân Chi Dao bất giác lỡ một nhịp, buột miệng nói: "Sao có thể chứ!"

"Mình đưa thử một ví dụ. Giả thiết anh ấy là mẫu người lý tưởng của cậu, nhưng cậu lại ở trước mặt anh ấy nâng tạ, cậu cảm thấy anh ấy có xem cậu là con gái không, hay là như đám anh em." Dụ Bạch dẫn dắt từng chút: "Cậu xem, rất nhiều bạn nữ xung quanh đều như hổ rình mồi chăm chăm nhìn anh ấy, cậu cảm thấy bản thấy phải dựa vào cái gì để thi triển hết tài năng."

Ân Chi Dao quan sát các nữ sinh chung quanh, ánh mắt các cô nàng đều dán lên người Trình Vọng, lại lướt nhìn về phía sân bóng rổ, trông thấy bóng dáng mạnh mẽ của anh.

"Sức trâu không được xem là ưu thế à"

Dụ Bạch: "Cậu thấy vậy ư?"

Ân Chi Dao cúi đầu ngẫm nghĩ, cảm thấy lời Dụ Bạch hình như hơi có lý, nghiêm túc nói: "Vậy mình lại luyện ném lao."

Dụ Bạch:……

Cậu tính làm gì!!!

Lúc này, Hứa Nhã Đồng cầm ly giữ nhiệt đi tới, cùng ngồi dưới tán cây với các bạn.

Nhóm nữ sinh vừa thấy cô ấy đi qua thì như thể gặp chính cung hoàng hậu, nhanh chóng im lặng, không tiếp tục tự do bàn luận chuyện liên quan đến Trình Vọng nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!