Chuyển ngữ: Mic
Trình Vọng đột ngột cue Ân Chi Dao, bạn học cả trường đều quay đầu sang, tìm kiếm "cô gái may mắn" được anh điểm danh.
Hứa Nhã Đồng cũng nhíu hàng mày thanh tú, bất mãn liếc Ân Chi Dao ở hàng sau một cái.
Các bạn nữ đều nhìn cô, mặc dù trên mặt đều lộ ra biểu cảm khinh thường nhưng lại không che giấu được sự hâm mộ nơi đáy mắt.
Trình Vọng không phải lần đầu làm đại biểu cho học sinh toàn trường phát biểu trong những trường hợp như vậy, nhưng chưa bao giờ có tình huống tùy tiện cue một nữ sinh nào.
Bình thường anh luôn khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc, dường như đối với ai cũng rất tốt. Nhưng cũng chỉ như thế, sẽ không hoàn toàn cực tốt với ai, đặc biệt là nữ sinh.
Quan hệ giữa anh và các nữ sinh, trước giờ luôn lễ độ mà xa cách.
Huống chi, học sinh mới năm nhất nhiều nữ sinh như vậy, cũng có không ít người thì thào nói chuyện riêng, vì sao anh lại chỉ chăm chăm nhằm vào Ân Chi Dao cơ chứ.
Trong lòng các bạn nữ ít nhiều có khúc mắc, nhưng chỉ có thể kết luận là cô may mắn mà thôi.
Miss Trương chủ nhiệm đứng ở hàng đầu đội ngũ, hiển nhiên sẽ không có tâm tư mơ mộng như thế của các cô bé. Cô quay đầu nghiêm khắc trừng mắt với Ân Chi Dao một cái.
Ân Chi Dao vội vàng im bặt, không tiếp tục trò chuyện với Dụ Bạch nữa.
Lúc tan học, Ân Chi Dao bị Miss Trương gọi lên văn phòng hung hăng phê bình một trận, mặt xám mày tro từ trong văn phòng bước ra, lưng đeo cặp, cúi đầu ủ rũ về nhà.
Tiếng chuông xe đạp quen thuộc vang lên bên tai, Ân Chi Dao quay đầu lại, trông thấy Trình Vọng từ trên xe nhảy xuống, sóng vai cùng cô đi bộ dưới bóng cây um tùm xanh mát.
Anh vừa đến gần, Ân Chi Dao liền cảm thấy bầu không khí xung quanh liền tăng thêm mấy độ.
"Tiểu quỷ."
Cô phớt lờ anh, đẩy nhanh tốc độ bước chân đi về phía trước.
Trình Vọng đuổi theo, cười nói: "Giận rồi sao?"
Thấy anh nói chuyện như thể không có gì, Ân Chi Dao dừng bước, tức tối: "Hôm nay anh ở trước mặt mọi người chỉ điểm tôi, hại tôi bị giáo viên mắng, còn bị phạt viết bản kiểm điểm."
"Anh chỉ điểm em là vì lúc anh đang phát biểu, em không lắng nghe."
Trình Vọng đẩy xe đi bên cạnh cô, đúng lý hợp tình nói: "Quan sát em lâu như vậy, toàn bộ thời gian em đều lầm rầm lì rì với bạn học, anh nói cái gì, em chẳng nghe lấy chữ nào."
"Tôi……."
Ân Chi Dao không biết chống chế thế nào, bởi vì anh nói không sai.
Mặc dù nội dung bà tám tất cả đều liên quan đến anh, nhưng nội dung anh phát biểu, đúng là một chữ cũng không lọt vào tai.
"Biết bao nhiêu người đều lén nói chuyện mà." Ân Chi Dao cúi đầu biện bạch: "Cũng không phải có một mình tôi, sao anh lại không quản những người khác đi."
"Vì sao anh phải quản những người khác?"
Cô ấm ức:" Thế sao anh lại quản tôi?"
Trình Vọng ngẫm nghĩ, khóe miệng cũng cong lên: "Câu hỏi hay, để lại cho em suy nghĩ sau giờ học."
Ân Chi Dao:……….
"Chẳng qua bài phát biểu hôm nay, anh đã dốc tâm huyết để chuẩn bị." Anh tiếp tục nói: "Cho nên em vẫn nên nghe một chút chứ."
Ân Chi Dao nghe vậy thì nhìn sang Trình Vọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!