Chuyển ngữ: Mic
Đêm ấy, bạn cùng phòng Lý Sa Vân thấy Ân Chi Dao ôm một bó hoa quay về thì hưng phấn chạy tới đón, hỏi: "Sao rồi, cậu đồng ý với học trưởng Lục Khoan rồi sao! Đồng ý rồi hả? Thành rồi ư!"
Ân Chi Dao lắc đầu, sau đó kêu lên một tiếng.
"Á??"
Lý Sa Vân thấy nét mặt cô có gì đó sai sai liền vội hỏi: "Chuyện thế nào vậy? Có phải xôn xao đến xấu hổ không?"
Ân Chi Dao thấy cô ấy nghiêm túc như thế thì cuối cùng không kiềm được nữa, kéo vai cô ấy vui vẻ lắc lắc: "Anh ấy thổ lộ rồi!"
Lý Sa Vân không hiểu hỏi: "Không phải cậu không thích học trưởng Lục Khoan à, sao lại vui thế chứ!"
Ân Chi Dao hưng phấn hét to một tiếng, hận không thể cho cả thế giới biết: "Không phải Lục Khoan, là người mà mình thích rất nhiều năm rồi, anh ấy thổ lộ với mình rồi!"
Lý Sa Vân là một người hoạt bát, nghe vậy thì cũng bắt đầu cùng nhảy tưng tưng với Ân Chi Dao: "Thật à? Hạnh phúc quá đi!"
Các bạn cùng phòng chưa bao giờ thấy Ân Chi Dao cao hứng như vậy, vui đến độ muốn bay lên trời thì liền vội chạy tới, bà tám hỏi thăm nguyên do.
Ân Chi Dao thật sự rất rất vui, ánh mắt hàng mi đều không che giấu được, cùng bạn cùng phòng chia sẻ lịch sử chua sót quá trình yêu thầm của mình.
Sau khi nghe xong, bạn cùng phòng ai nấy đều bật ngón cái với Ân Chi Dao: "Chi Chi, chiêu lạt mềm buộc chặt này của cậu rất 666 đấy!"
"Không phải lạt mềm buộc chặt mà!" Ân Chi Dao sẽ không làm thế với Trình Vọng, cô thành thật nói: "Vì thích anh ấy lâu lắm rồi, lâu đến mức mình sắp quên cả chính mình. Lần này là anh ấy thổ lộ với mình trước, mình muốn để anh ấy thích mình nhiều hơn chút nữa."
Mấy chị em tỉ muội cùng phòng từ nội tâm cũng mừng cho Ân Chi Dao, lại cực kỳ tám chuyện hỏi chuyện liên quan đến bạn trai, bảo Ân Chi Dao đưa ảnh chụp cho họ xem.
Ân Chi Dao lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh chụp chung cùng Trình Vọng lúc đi du lịch: "Nè, đây là anh ấy."
Các chị em trông thấy thiếu niên cười rạng rỡ trong điện thoại thì ngạc nhiên đến độ không thốt nên lời: "Đây là bạn trai cậu!"
"Bạn trai cậu là idol à!"
"Mình ngỏm đây…giá trị nhan sắc này được quá đi!"
"Mình nói mà, con trai như thế nào thì mới có thể khiến Chi Chi của chúng ta yêu thầm suốt ba năm lâu như vậy, giờ thì hiểu rồi!"
"Không nói gì cả, nước miếng ganh tị của mình chảy ròng ròng rồi."
……..
Khóe môi Ân Chi Dao đong đầy ý cười, đem bó hoa Trình Vọng tặng cô cẩn thận tỉ mỉ cắm vào bình, đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn, khóe môi vẫn như cũ không ngăn được niềm vui.
Tựa như nằm mơ.
Trong mơ, cô thật sự đã tưởng tượng ra rất rất nhiều cảnh tượng khi được ở bên anh, không ngờ những hình ảnh này thế nhưng lại sắp thành hiện thực.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên, Trình Vọng gửi tin nhắn cho cô—
"Đã ngủ chưa?"
Ân Chi Dao: "Vẫn chưa."
Trình Vọng: "Khéo vây, anh cũng chưa ngủ."
Ân Chi Dao: "Vì chúng ta chia tay mới nửa tiếng thôi!"
Trình Vọng: "Nửa tiếng sao? Anh tưởng lâu lắm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!