Chương 43: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Đêm Giáng sinh, vốn dĩ câu lạc bộ trượt ván đã hẹn xong sẽ tổ chức thi đấu ở quảng trường sinh viên, đáng tiếc sau khi trời tối lại lất phất mưa lạnh buốt, thế nên chỉ có thể tạm thời đổi địa điểm, chuyển tới đại sảnh khu nhà thể thao không có ai.

Vì không đủ chướng ngại vật nên chắc chắn không tổ chức thi đấu được, các thành viên trong câu lạc bộ liền trượt ván ở đại sảnh, tự tìm niềm vui.

Ân Chi Dao ngồi cạnh cầu thang, bên cạnh là ván trượt của Trình Vọng. Cô ôm đầu gối, tâm trạng cũng hệt như thời tiết hôm nay, mưa dầm rả rích.

Lễ giáng sinh không phải hết sức lãng mạn à, sao lễ năm nay của cô lại chán thế này.

Lời Trình Vọng nói đêm đó khiến tâm trạng cô cực kỳ không ổn, thậm chí bắt đầu cảm thấy bản thân thật dối trá, rõ ràng đã thích anh nhiều như vậy mà còn cổ vũ anh đi thổ lộ với người ta.

Đúng là bốc phét quá cỡ.

Ân Chi Dao nhụt chí đánh cánh tay mình một cái, vừa hối hận vừa khó chịu.

Đúng lúc này, đèn trong đại sảnh bỗng tối đi, xung quanh rơi vào bóng tối, ngay sau đó, phía đối diện bỗng sáng lên ánh nến, một chàng trai anh tuấn ôm hoa bước tới, trùng hợp đó lại chính là trưởng câu lạc bộ trượt ván, Lục Khoan.

Tim Ân Chi Dao giật thót, chợt nhớ tới bạn cùng phòng từng nhắc nhở cô, tối nay có lẽ Lục Khoan sẽ hành động.

Ân Chi Dao luôn canh cánh việc khác nên quên mất chuyện này.

Trong tiếng hò hét của các sinh viên xung quanh, Lục Khoan ôm bó hoa đi đến trước mặt Ân Chi Dao, dưới sự chứng kiến của mọi người, tỏ tình với cô—

"Ân Chi Dao, anh vẫn luôn thích em, mỗi khi em cười là tim anh dường như sắp tan chảy. Anh thích nhìn em vẽ tranh, nhìn em trượt ván, nhìn em ngẩn người… Anh cũng hi vọng có thể vĩnh viễn nhìn em như vậy mãi cho tới cuối cuộc đời."

Lời thổ lộ tha thiết ấy khiến tất cả nữ sinh xung quanh đều che miệng gào thét: "Đồng ý! Đồng ý! Đồng ý!"

Từ đáy mắt anh, Ân Chi Dao có thể cảm nhận được sự chân thành. Nó giống hệt như khi cô nhìn Trình Vọng, chính là dáng vẻ nhiệt huyết nhưng lại ẩn nhẫn.

Thích một người đích thực là chuyện vô cùng mệt mỏi. Nếu có thể cùng người mình thích bên nhau thì không lúc nào không thấy hạnh phúc.

Cô cũng rất mong muốn được người khác yêu mến, giống như cô thích Trình Vọng.

Lục Khoan là chàng trai có điều kiện rất tốt, dáng vẻ khi đàn piano cực kỳ tao nhã, có năng lực, gia cảnh cũng không tệ.

Có lẽ, cô nên cất bước rồi.

……

Chín giờ, cuối cùng Trình Vọng đã tới trường Ân Chi Dao, ở dưới lầu ký túc gọi điện cho cô: "Xuống lầu?"

"Hả?"

"Xuống đây, tìm em có chuyện." Trình Vọng ngẩng đầu, nhìn ký túc xá nữ sinh đang sáng đèn: "Chuyện rất quan trọng."

"Em không có ở ký túc xá, hôm nay câu lạc bộ có hoạt động." Trong điện thoại, giọng nói Ân Chi Dao hình như rất thoải mái.

Trình Vọng nhớ tới tin nhắn mình đọc được hôm đó, tâm tình thoáng chốc trở nên nặng nề, hỏi: "Em đang ở đâu?"

"Ở cửa trung tâm thể thao, không phải mưa sao, không mang ô."

"Đợi ở đấy." Trình Vọng nhìn xung quanh, trông thấy một siêu thị trong khuôn viên trường vẫn đang mở cửa liền dứt khoát vào đó mua một cái ô, sau đó chạy tới trung tâm thể thao.

Trung tâm thể thao vẫn còn vài sinh viên đang trượt ván qua lại, Ân Chi Dao cũng nằm trong số đó, đang nói gì đấy với chàng trai bên cạnh, hết sức vui vẻ.

Toàn thân Trình Vọng đã ướt đẫm, đứng bên ngoài cửa kính trung tâm thể thao, nhìn cô ở đằng xa, tâm tình dần trở nên nặng nề.

Ân Chi Dao thấy anh đến thì ngạc nhiên hỏi: "Sao tối nay anh lại tới?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!