Chuyển ngữ: Mic
Ân Chi Dao nhìn khoảng trống anh dịch ra, sofa đơn không được bao lớn, nếu ngồi xuống thì hai người chính là sát rạt.
Cô căng thẳng ngồi xuống vị trí trống mà Trình Vọng nhường cho, sofa mềm mại, hai người sát cạnh nhau, chân cũng áp sát.
Ở khoảng cách gần như vậy, Ân Chi Dao cảm giác được hơi ấm cơ thể cùng mùi bạc hà thoang thoảng như có như không trên người anh.
Mặt cô đỏ ửng, may mà ánh sáng xung quanh mờ mờ ảo ảo nên không trông thấy.
Trình Vọng im lặng mấy phút, bỗng sát vào tai cô nói: "Hình như anh hơi say rồi."
Âm điệu mang theo chút làm nũng, nói xong còn chưa đợi cô phản ứng thì anh liền gục đầu lên bờ vai gầy mảnh của cô, nhẹ gác lên đấy.
Toàn thân Ân Chi Dao căng thẳng, cứng ngắc thẳng người lên, cứ thế để đầu anh gác lên vai cô.
"Có thể cho anh dựa một lát không?"
"Được…. được ạ." Lúc Ân Chi Dao thốt hai từ này, giọng nói dường như cũng thay đổi.
Cô ho nhẹ một tiếng, sau đó tựa vào lưng ghế, để anh dựa trên vai cô càng thêm thoải mái.
Trình Vọng cũng thả lỏng người, nhắm mắt.
Ân Chi Dao hơi liếc mắt nhìn anh. Ánh sáng mờ tối của ngọn đèn pha lê di chuyển trên mặt anh, nơi mí mắt với đồng tử sâu hút vẫn là hàng mi dài có thể trông rất rõ của anh.
Tim cô thình thịch thình thịch loạn nhịp.
Đúng lúc này, điện thoại Ân Chi Dao để trong túi bruuummm bruuuummm rung lên.
Cô khẽ khàng móc di động ra, mở tin nhắn, là tin nhắn do bạn cùng phòng Lý Sa Vân gửi tới.
Lý Sa Vân: "Chi Chi, đêm Giáng sinh ngày 24 cậu có tham gia thi trượt ván không?"
Ân Chi Dao: "Có chứ, mình đã ghi danh rồi."
Lý Sa Vân: "Mình…mình mới nghe được một tin, không biết nên kể với cậu không."
Ân Chi Dao biết Lý Sa Vân là một người thẳng tính, trong bụng tuyệt đối không giấu được gì, nghe được một chút gió thổi cỏ lay nhất định sẽ chia sẻ với bạn cùng phòng trước tiên. Cho nên mặc dù cô ấy hỏi vậy nhưng dù Ân Chi Dao có muốn nghe hay không thì chốt lại, cô ấy nhất định vẫn sẽ nói.
Ân Chi Dao: "Cậu nói đi."
Nếu không cho nói, không chừng cô ấy sẽ nghẹn chết mất.
Lý Sa Vân: "Vậy cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, mình vừa mới nghe được một đàn chị trong nhóm trượt ván nói học trưởng Lục Khoan – người có quan hệ cực kỳ tốt với cậu ấy – có thể sẽ tỏ tình với cậu."
--Đọc FULL tại ---
Ân Chi Dao: "??"
Không phải chứ!
Lục Khoan là học trưởng nhóm trượt ván, chuyên ngành nhảy Latin, khả năng giữ thăng bằng cực kỳ tốt, trình độ trượt ván số một, có thể thực hiện được không ít động tác đẹp mắt. Vì vậy Ân Chi Dao thường nhờ anh chỉ dạy, anh cũng vui vẻ giúp đỡ cô và những học đệ học muội khác mới gia nhập.
Cô hoàn toàn không nhìn ra học trưởng Lục Khoan đối với cô…
Lý Sa Vân: "Mình cũng nghe nói thôi, dù sao các học tỷ trong câu lạc bộ đang truyền nhau."
Ân Chi Dao: "Lời đồn thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!