Chuyển ngữ: Mic
Má Ân Chi Dao đỏ bừng, cho rằng anh cố ý đem mấy chuyện này ra trêu cô nên vội vàng tránh đi, miệng cũng bật thốt: "Ai muốn làm bạn gái anh chứ, em một lòng mê đắm Kiều Chính Dương, người khác không lọt được vào mắt, em……"
Còn chưa dứt lời thì tay Trình Vọng bỗng kẹp miệng cô lại, hệt như mỏ vịt.
Anh vẫn cười như trước nhưng đáy mắt lại thấp thoáng vẻ lạnh lùng: "Im miệng."
"Ưm." Tầm mắt Ân Chi Dao hướng xuống dưới, nhìn bàn tay anh đang kẹp miệng mình.
"Còn nói nữa anh sẽ giận đấy."
"…………"
Anh thả cô ra, không hề lên tiếng, xoay người tiếp tục sửa điện thoại.
Ân Chi Dao cũng không nói gì nữa.
Tầm hơn mười phút sau, anh sửa xong điện thoại, cẩn thận dán màn hình rồi đưa điện thoại cho Ân Chi Dao.
Ân Chi Dao trái phải vuốt thử, rất mượt. Điện thoại sau khi thay màn hình hệt như mua một cái mới.
"Cảm ơn anh."
Trình Vọng tiện thể hỏi: "Anh trai Kiều Chính Dương của em có giúp em mấy chuyện này không?"
Ân Chi Dao cố ý đáp: "Anh ấy đối với em tốt lắm, đưa em tới trường, còn sắp xếp dọn dẹp ký túc cho em."
Khóe miệng anh nhếch lên: "Cho dù cậu ấy có tốt hơn nữa thì cũng chỉ có thể là anh trai em."
Ân Chi Dao cúi đầu, im lặng không nói.
Cô vốn không hề nghĩ nhiều, Kiều Chính Dương đơn giản chỉ là bia đỡ đạn của cô mà thôi.
Cô lại hỏi Trình Vọng: "Anh làm việc ở đây sao?"
Lúc này, Minh Phi tiếp khách xong nên đi qua, nghe vậy thì cười nói: "Sao có thể chứ, đóa hoa Trình chính là ông chủ nhỏ của tiệm tụi anh, bọn anh hợp tác cùng nhau mở tiệm này, coi như cùng kinh doanh đi. Bằng không sao anh có thể mời được đại tài tử của khoa máy tính đại học Bắc Thành tới chỗ anh dán màn hình điện thoại chứ."
Ân Chi Dao gật đầu.
Trình Vọng cũng không chút kiêng dè: "Hiện giờ anh chẳng có gì cả, cũng không thể mời em đến ở nhà lớn giống hoa viên Vương phủ rồi."
Ân Chi Dao suy nghĩ rồi mở app thanh toán quét mã: "Vậy em…vẫn nên trả tiền thôi."
Trình Vọng không ngờ cô nhóc đã vào đại học rồi mà đầu óc vẫn thành thật như vậy, anh đè điện thoại cô lại, dẫn cô ra ngoài cửa: "Đói rồi, mời anh ăn bữa cơm là được."
Hiện giờ sắc trời đã tối, Ân Chi Dao dẫn Trình Vọng tới khu phố đằng sau trường đại học ăn cơm. Cô hỏi anh muốn ăn gì nhưng Trình Vọng chỉ nói tới quán cô thường đi cũng được.
Ân Chi Dao đưa Trình Vọng đến một tiệm canh cá, chọn hai phần cá sốt tiêu.
Trình Vọng cũng không đói lắm nên ăn không nhiều.
Nhưng Ân Chi Dao thật sự rất đói, buổi chiều thi trượt ván, sửa điện thoại lại kéo dài tới tối cho nên nhanh chóng thuần thục chén sạch cá trong bát.
Trình Vọng thấy vậy thì đem phần cá mà mình vẫn chưa động đến trong bát đưa hết cho Ân Chi Dao.
"Anh không ăn sao?" Cô ngẩng đầu hỏi.
"Anh không đói, em ăn nhiều chút cho tăng bề dài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!