Chương 4: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Lúc xem phim, Ân Chi Dao suýt nữa cãi nhau ầm ĩ với tên ranh không biết điều ở hàng sau kia, tâm trạng cũng vì thế bị ảnh hưởng.

Sau khi tạm biệt Dụ Bạch, một mình cô ngồi xe bus về nhà, đang trên xe thì nhận được điện thoại Tô Văn Nhuế gọi tới.

"Dao Dao, mấy giờ thì về?"

"Đang trên đường."

"Đừng có ở ngoài chơi bời với bạn, hôm nay về sớm một chút, anh trai con cũng về rồi, cả nhà cùng ăn bữa cơm."

Nghe thấy hai chữ "anh trai", Ân Chi Dao cho rằng đó là Tạ Uyên.

Có điều bộ não vận chuyển một chút liền ngộ ra, người bà nói hẳn là con trai của chú Kiều, tên gì ấy nhỉ.

À, Kiều Chính Dương.

Ân Chi Dao ủ rũ đáp một tiếng, ngắt máy.

Đối với ông anh kế này, cô thật sự không ôm chút hi vọng nào.

Nhìn phong cảnh lướt nhanh bên ngoài cửa sổ, Ân Chi Dao chỉ mong xe bus dừng hai cái đèn giao thông lâu một chút, rồi lại chạy chậm một chút.

Không hề muốn về nhà tí nào.

…………..

Ngôi nhà kiểu Tây màu trắng hai tầng, Ân Chi Dao rề rà một lúc, hít sâu một hơi, cuối cùng bước vào.

Trước cửa đặt một đôi giày thể thao màu đen của AJ (Air Jordan), giày rất to, vừa nhìn liền biết phong cách và vóc người của anh chàng kia.

Cô bước qua huyền quan, đi vào phòng khách liền trông thấy một cậu trai mặc áo hoodie màu đen ngay phía đối diện. Anh ta chễm chệ ngồi trên sofa, trước ngực áo còn có hình Mickey siêu to, đầu đội mũ lưỡi trai, tai trái có một cái khuyên tai đen, bên dưới tai còn có hình xăm màu đen.

Mặc dù dáng dấp không tệ, nhưng mặc kệ mặt mũi dễ nhìn cỡ nào, giờ phút này trong mắt Ân Chi Dao chính là đáng ghét.

"Dao Dao, qua đây nào, gặp anh Chính Dương của con." Tô văn Nhuế giới thiệu. "Chính Dương, đây là con gái của dì, Dao Dao. Sau này hai đứa con là anh em rồi."

Kiều Chính Dương bỏ mũ xuống, cô có thể nhìn rõ mặt anh chàng. Nháy mắt, máu nóng liền xông tới đỉnh đầu.

Tương tự, Kiều Chính Dương cũng không thể tin nổi trợn tròn mắt, chỉ vào cô gào to: "Là cô!"

Cảnh tượng hai người giương cung bạt kiếm trong rạp chiếu phim như hiện ra ngay trước mắt, nếu không phải bạn bè hai bên giữ lại thì chắc đã thật sự động tay động chân với nhau rồi.

Tô Văn Nhuế hơi kinh ngạc: "Hai con biết nhau rồi?"

Cha dượng Kiều Tích Thành cũng rất ngạc nhiên, cười bảo: "Ui chao, biết nhau thì tốt rồi, thật sự là có duyên đó. Tới đây tới đây, mau ăn cơm thôi, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện."

Ân Chi Dao và Kiều Chính Dương, kẻ thù chạm mặt, mắt long sòng sọc.

Ân Chi Dao là kiểu em gái mà Kiều Chính Dương ghét nhất, còn Kiều Chính Dương lại toàn đụng vào điểm phát nổ của Ân Chi Dao.

Lúc ăn cơm, hai người có chết cũng không chịu ngồi chung, mặt đối mặt, cách nhau rất xa.

Kiều Tích Thành rõ ràng không cảm giác được dòng chảy sôi sục giữa hai người, tò mò hỏi: "Hai đứa biết nhau thế nào vậy?"

"Kẻ không biết điều."

"Con nhỏ tọc mạch."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!