Chương 37: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Mưa bụi li ti theo làn gió ấm áp tung bay giữa tầng không.

Dưới trời đêm thăm thẳm, trong cơn mưa mờ mịt, ngũ quan của anh trở nên rõ nét, đồng tử càng thêm trong suốt, khóe môi bất đắc dĩ nhếch lên.

Trái tim Ân Chi Dao nháy mắt điên cuồng loạn nhịp.

Cô không biết anh đang ám thị với mình điều gì, hay chỉ đơn thuần đang chia sẻ nỗi lòng của kẻ thất tình.

Cô càng không biết cô gái mà anh nói kia rốt cuộc là xa tận chân trời, hay gần ngay trước mắt…

Tất cả những điều chưa biết khiến trái tim cô bắt đầu run rẩy.

Trong mưa, Ân Chi Dao siết chặt quai balo của mình, mắt cụp xuống, nhỏ giọng hỏi: "Người đó, là ai vậy?"

Thế nhưng Trình Vọng lại cho tay vào túi, đi ngang qua cô, thờ ơ nói: "Đơn phương thích người ta, nói ra cũng chẳng ý nghĩa gì."

Ân Chi Dao nhìn bóng dáng anh, tâm tình có chút phập phồng bất đồng.

Hai người chậm rãi trở về nhà nghỉ, mưa cũng dần lớn hơn, quần áo đều bị thấm ướt.

Kiều Chính Dương vội vã kéo cô về phòng, lấy khăn lông cho Ân Chi Dao lau tóc.

Ân Chi Dao cảm thấy hành động lúc này của anh quá mức khác thường, có điều trông thấy vẻ lo lắng trên mặt anh chàng thì lại không giống giả vờ.

"Trình Vọng thích dầm mưa, mày đi theo cậu ấy cũng học theo hả." Anh không vui nói: "Ngày mai cảm cho biết mùi."

"Mắc gì đối tốt với tôi dữ vậy." Ân Chi Dao tránh bàn tay anh lau tóc cho mình: "Không phải muốn cách xa tôi sao."

"Tao…. tao đã đồng ý với mẹ mày phải chăm sóc mày cho tốt." Kiều Chính Dương cũng không vui nói: "Lỡ như mày bị cảm, tao không cách nào ăn nói với dì ấy."

Ân Chi Dao nhún nhún vai, để mặc anh dùng khăn ra sức lau đầu mình: "Anh nhẹ tay chút, đau…."

Kiều Chính Dương ngược lại càng thêm mạnh tay, Ân Chi Dao đánh anh một cái, anh tức giận cũng muốn động thủ, nhưng nghĩ lại, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Hai người như thể trở lại khoảng thời gian anh em như chó với mèo trước đây.

Trình Vọng tắm xong từ trong phòng tắm bước ra, để trần nửa người, thấy Ân Chi Dao còn chưa đi thì nét mặt bỗng có chút mất tự nhiên.

Ánh mắt Ân Chi Dao luôn bám theo anh, vóc dáng quả thật không có gì để nói, cơ bắp cân đối, không thô tục nhưng cũng không yếu ớt, tương tự gương mặt anh, da dẻ trắng bóc.

Ân Chi Dao thậm chí còn chưa kịp ngắm kỹ thì đã bị Kiều Chính Dương bịt mắt, tới khi cô thoát khỏi tay anh chàng thì Trình Vọng đã từ trong tủ lấy ra chiếc áo thun đen mặc vào.

Kiều Chính Dương thấy ánh mắt Ân Chi Dao vẫn luôn dính chặt trên người Trình Vọng thì tâm tình có chút không thoải mái, đẩy đẩy đầu cô, nói: "Về phòng mày đi."

Ân Chi Dao bất mãn liếc anh một cái, đứng dậy bước ra ngoài, trên hành lang tình cờ gặp Đỗ Gia Dĩnh.

Cô ngoan ngoãn chào anh Đỗ Gia Dĩnh một tiếng, sau đó quay về phòng mình, nhưng trước khi vào phòng thì lại đột nhiên như nhớ ra điều gì, xoay người hỏi anh: "Anh Đỗ Gia Dĩnh, anh cũng học ở đại học Bắc Thành đúng không ạ?"

Đỗ Gia Dĩnh đang nghịch điện thoại, nghe vậy quay lại: "Đúng thế."

"Vậy…" Ân Chi Dao cúi đầu suy nghĩ rồi nói: "Nghe nói anh Trình Vọng gần đây đang theo đuổi con gái, anh biết không?"

Đỗ Gia Dĩnh bật cười: "Làm gì có, cậu ấy thích ai còn cần phải theo đuổi sao?"

"Vậy cạnh anh ấy có cô gái nào đặc biệt thân thiết không ạ?"

"Cô gái thân nhất bên cạnh cậu ấy không phải em sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!