Chương 36: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Sau khi biết tâm ý Ân Chi Dao đối với mình, cả đoạn đường này Kiều Chính Dương vẫn luôn như đứng đống lửa như ngồi đống than, lưng bị kim châm, bước trên băng mỏng, họng bị hóc xương.

Quá chi khó chịu!

Ân Chi Dao thấy tên ngốc Kiều Chính Dương này vậy mà tin thật thì cũng không thoải mái cho lắm, nhưng chung quy vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần bịt được miệng anh ta, không sợ anh ta lại ăn nói lung tung với Trình Vọng.

Vòng bạn bè đăng status tỉnh tò với Kiều Chính Dương mới rồi bị Kiều Chính Dương giằng lấy điện thoại xóa đi, sợ bị bố già nhà mình và Tô Văn Nhuế đọc được.

Kiều Chính Dương đã tin, nhưng trong lòng Ân Chi Dao không chắc lắm Trình Vọng có tin hay không. Anh thông minh như vậy, cô có thể gạt Kiều Chính Dương nhưng không chắc có thể gạt được anh.

Trong lúc Ân Chi Dao đang rối rắm thì Trình Vọng bỗng lên tiếng: "Không ngờ em thích cậu ấy đến vậy."

Ân Chi Dao giật mình, cẩn thận nhìn sang Trình Vọng, anh đang ngắm phong cảnh núi non xa xa, gương mặt thoải mái, khóe môi khẽ nhếch lên.

Hình như…cũng không suy nghĩ nhiều.

Ân Chi Dao mặt dày nói: "Đúng thế, lần đầu tiên gặp anh ấy thì đã bị anh ấy làm cho mê muội rồi."

Lưng Kiều Chính Dương bỗng thẳng đơ, toàn thân cứng ngắc, mồ hôi ướt nhẹp cả lưng.

Ân Chi Dao nén chịu cảm giác buồn nôn, tiếp tục nói: "Ngũ quan anh tuấn, vóc dáng khôi ngô cường tráng, còn có tính cách hoạt bát giống như một đứa ngốc của anh ấy, em thấy thật sự quá ư đáng yêu."

Vừa dứt lời thì Đỗ Gia Dĩnh ở ghế lái đằng trước đã "ọe" một tiếng.

Kiều Chính Dương mặt đỏ rần rần, lời lẽ nghiêm túc nói: "Mày đừng nói nữa mà! Chúng ta không thể nào đâu! Tao đối với mày…chỉ có tình anh em, mày đừng nói yêu tao nữa!"

Ân Chi Dao thở phào, tâm tình lại trở nên vui vẻ, cười bảo: "Không, tôi muốn yêu anh!"

"Mày không được yêu tao! Chúng ta không đời nào!"

"Muốn đấy!"

Kiều Chính Dương thật sự không ngờ Ân Chi Dao lại có suy nghĩ này đối với anh, những chuyện quá đáng trước đây anh gây ra cho cô, cô tóm lại sẽ trừng trị anh.

Không ngờ, hết thảy đều để che giấu, đều là hiểu lầm….

Kiều Chính Dương chợt thở dài, đúng là vận mệnh trêu ngươi mà.

Vân Nhạc cổ trấn nằm ở vị trí có núi có sông, đang trong quá trình khai thác nên không quá mức bị bao phủ bởi bầu không khí kinh doanh, có điều hiện giờ đang là tuần lễ vàng một tháng năm, du khách cũng không ít.

Đỗ Gia Dĩnh cho xe dừng trong bãi đậu xe của khách du lịch, khách sạn mà họ đặt trên mạng nằm bên trong cổ trấn, vì vậy sau khi xuống xe thì đi bộ vào trong trấn.

Kiều Chính Dương vẫn hết sức mất tự nhiên, không chịu đi cùng Ân Chi Dao, cả đoạn đường đều lôi kéo dính lấy Đỗ Gia Dĩnh, vứt lại cô và Trình Vọng ở đằng sau.

Anh chàng cách xa cô rồi, Ân Chi Dao trái lại cảm thấy không khí trong lành hơn không ít, hối hận sao mình không xài chiêu này từ sớm.

Trình Vọng thấy Ân Chi Dao vai trái khoác ba lô, vai phải đeo bảng vẽ thì tự nhiên đón lấy bảng vẽ của cô, đeo lên vai mình.

"Ra ngoài chơi còn mang theo cái này?"

"Đúng vậy, chỗ này phong cảnh đẹp."

"Anh chưa từng thấy tranh em vẽ, có cơ hội vẽ một bức chân dung cho anh trai đi."

Ân Chi Dao thầm nghĩ, trong tập vẽ cũng như bản nháp của cô không biết đã vẽ chân dung anh bao nhiêu tấm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!