Chuyển ngữ: Mic
Sáng sớm hôm sau, thời tiết cực đẹp, bầu trời xanh ngắt, vầng dương sáng lạn.
Kiều Chính Dương hỏi mượn xe của ba anh chàng, đậu trên con đường nhỏ giữa hai nhà. Đỗ Gia Dĩnh, Trình Vọng và Kiều Chính Dương, cộng thêm Ân Chi Dao, vừa hay đủ một xe, dư dả thoải mái.
Nhóm con trai đứng cạnh xe đợi Ân Chi Dao, Đỗ Gia Dĩnh cầm camera điều chỉnh thông số, Trình Vọng ngậm một túi sữa tươi, chờ bên cạnh xe.
Kiều Chính Dương tóm lại là người thiếu kiên nhẫn nhất, mới sáng ra đã hậm hực càu nhàu—
"Bảo đừng dẫn nó theo đừng dẫn nó theo, hai cậu cứ khăng khăng dẫn."
Anh thử nhìn đồng hồ, tức giận: "Sàng qua sàng lại cả một buổi sáng, còn mất thời gian như vậy thì tới trưa chúng ta cũng chưa đi được, còn chơi cái gì nữa chứ."
Trình Vọng trái lại không hề gấp gáp, tựa vào xe nhàn nhã đáp: "Con gái ra ngoài đều phải thay mấy bộ quần áo, xuất phát trễ vài phút sẽ lấy mạng cậu à?"
Kiều Chính Dương trợn mắt: "Cậu che chở nó như vậy thì dứt khoát cưới nó về luôn đi."
"Nếu em ấy tự nguyện, mình sẽ cưới thật."
"Vậy mau mau đi!"
Hai người đối đáp qua lại, câu được câu không bắt đầu đùa giỡn. Cửa nhà mở ra, Ân Chi Dao đeo balo, xách vali bước ra.
Cô mặc bộ quần áo kiểu đồng phục thủy thủ, đội chiếc nón màu vàng giống kiểu nhóc Maruko, hai bím tóc thả bên tai, tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Đỗ Gia Dĩnh nhìn đến ngây người. Mặc dù trước đây thường gặp Ân Chi Dao nhưng tóm lại đều thấy cô hãy còn là một cô nhóc, không ngờ hôm nay vừa gặp đã thấy eo nhỏ chân thon cánh tay mảnh mai, thật sự là một thiếu nữ xinh đẹp.
Trình Vọng nhìn cô, đuôi mắt cong lên, đồng tử trong suốt cũng lộ ra ánh sáng.
Chỉ có Kiều Chính Dương thấy cô ăn mặc như vậy thì ghét bỏ nói: "Ăn vận thế này, mày bị điên à?"
"Sao chứ?"
"Chúng ta ngoại trừ đi cổ trấn thì còn du ngoạn khe suối và leo núi." Kiều Chính Dương nhìn chiếc váy ngắn và đôi giày da màu đen của cô: "Mày mang đôi giày này có thể đi đường được chắc, mau thay giày thể thao đi."
"Không được, tôi muốn chụp hình." Ân Chi Dao phản bác: "Mặc như vầy mới đẹp."
Ở trường bình thường luôn mặc đồng phục, rất nhiều váy áo đẹp đẽ Ân Chi Dao tích trữ đều không có cơ hội mặc mà.
"Mày mặc như vậy, lúc bò tới giữa sườn núi chân sẽ nổi mụn nước, không ai quản mày đâu!"
Ân Chi Dao rầu rĩ xoay người định quay về thay đồ, nhưng Trình Vọng đã gọi cô: "Không cần thay, bộ này hiệu quả chụp hình rất tốt."
Kiều Chính Dương không vui nói: "Nếu nó đi không nổi cậu cõng nó à?"
"Cũng đâu phải chưa từng cõng." Anh thản nhiên nở nụ cười: "Xuất phát thôi."
Ân Chi Dao làm mặt quỷ với Kiều Chính Dương, hớn hở chạy đến bên cạnh Trình Vọng. Kiều Tích Thành đẩy hành lý của Ân Chi Dao ra, giao cho Kiều Chính Dương, dặn dò: "Trên đường nhớ chăm sóc em cho tốt."
"Nó còn cần con chăm sóc á." Kiều Chính Dương liếc về phía Trình Vọng: "Đó mới là anh ruột của nó, không có ai thân hơn so với cậu ấy cả."
Kiều Tích Thành cười vỗ vai con trai: "Vậy con cũng thất bại quá rồi, làm anh lâu như vậy nhưng vẫn không bằng được hàng xóm nhà người ta."
"Ai…. ai thèm chứ! Con vốn không hề thích con nít."
Tô Văn Nhuế bước ra nói với Trình Vọng: "Tiểu Vọng, Dao Dao nhà chúng ta nghe lời con, vậy làm phiền con chăm sóc con bé nhiều một chút, đừng để con bé ăn mấy thứ thực phẩm không tốt bán bên đường."
"Dì yên tâm, cháu sẽ chăm sóc em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!