Chuyển ngữ: Mic
Buổi tối, Ân Chi Dao ngồi ở cầu thang trước nhà, tay cầm vở từ vựng, chờ Tạ Uyên về.
Trong lòng cô hết sức hoảng loạn, vẫn luôn tập đi tập lại những lời lát nữa muốn nói.
Khoảng chừng tám giờ, Tạ Uyên đẩy xe đạp đi vào ngõ, trông thấy Ân Chi Dao ngồi một mình cạnh cầu thang thì anh sửng sốt một lúc, hỏi: "Sao em lại ngồi đây?"
"Không mang chìa khóa." Giọng Ân Chi Dao hơi khàn đặc: "Tưởng anh sẽ về sớm một chút."
Tạ Uyên không lên tiếng, khóa xe đạp, sau đó cầm chìa khóa đi mở cửa.
Ân Chi Dao theo anh vào trong: "Em tới dưới chân cầu vượt rồi, nghe nói anh đã sang tiệm."
Tạ Uyên không trực tiếp trả lời mà từ trong phòng lấy ra một tấm thẻ, đưa đến trước mặt Ân Chi Dao: "Tiền sang tiệm, tiền bán được mấy năm nay, còn có tiền mà ba em để lại…đều ở trong này."
Nói rồi anh nhét tấm thẻ vào trong cặp Ân Chi Dao.
"Anh làm gì thế." Ân Chi Dao nghiêng người tránh động tác của anh, không nhận tấm thẻ kia, hơn nữa còn hơi tức giận: "Rốt cuộc là có ý gì!"
Tạ Uyên ngược lại cười nhẹ: "Anh định không lâu nữa sẽ xuống phía nam làm ăn."
"Anh sắp đi?"
"Ừ."
Tạ Uyên giải thích: "Tóm lại cảm thấy mở tiệm không làm được chuyện lớn, muốn đi làm ăn."
Ân Chi Dao hơi nghi ngờ, không mấy tin anh cho lắm: "Thật sao."
Tạ Uyên không nói thêm gì nữa, vào bếp nấu một bát mì trứng cho Ân Chi Dao, bưng để lên bàn: "Ăn trước đi."
Ân Chi Dao còn chưa ăn tối, buồn chán ngồi chờ anh trước cửa suốt cả buổi chiều nên sớm đã đói tới da bụng dán vào da lưng, cầm đũa xì xà xì xụp ăn mì.
Tạ Uyên rót một ly nước rồi lại đưa khăn giấy cho cô: "Ăn từ từ."
Ân Chi Dao cảm thấy Tạ Uyên của lúc này mới là anh trai thối quen thuộc của cô. Mà người cô bắt gặp lúc chiều, cho dù chỉ là một bóng dáng nhưng lại xa lạ đến độ có phần đáng sợ.
Không phải cô không thể chấp nhận Tạ Uyên yêu đương, chỉ là….
Chính cô cũng không diễn tả được chỉ là thế nào, tóm lại cảm thấy kỳ lạ.
Tạ Uyên ngồi trước mặt cô, nhìn dáng vẻ như có điều suy nghĩ của cô nhóc, hỏi: "Muốn nói gì à?"
Ân Chi Dao liếc anh một cái, nhỏ giọng nghi vấn: "Anh thối, có phải anh đang yêu không?"
Tạ Uyên đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ sớm, im lặng gật đầu.
"Chuyện đó…ý em không phải là không thể yêu đương, chủ yếu là trường của bọn em không cho phép yêu sớm, nếu bị phát hiện sẽ bị đuổi học."
Cô đã nghĩ sẵn trong đầu cả một buổi chiều, cho nên lời thốt ra tựa như lời thoại: "Anh thối, Khổng Tử nói, việc mình không muốn thì đừng làm với người khác. Anh không hi vọng em bị đuổi học, chắc chắn cũng không muốn bạn học của em bị cho thôi học nhỉ."
Nói rồi cô dè dặt ngước lên nhìn anh, quan sát biểu cảm của anh.
Tạ Uyên bình tĩnh đáp: "Không phải em rất ghét bạn đó sao, còn đánh bạn đó?"
"Mặc dù em không thích Hứa Nhã Đồng, nhưng cũng không có…không có ghét đến thế."
Não Ân Chi Dao đột nhiên thông suốt, nói: "Anh, không phải anh vì em nên mới…mới hẹn hò với Hứa Nhã Đồng đấy chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!