Chuyển ngữ: Mic
Buổi tối, Ân Chi Dao làm xong bài tập, bước tới cửa sổ nhìn căn nhà nhỏ tối đen phía đối diện, do dự một lúc, cuối cùng gọi cho Trình Vọng.
Điện thoại chỉ vang một tiếng liền được bắt lên, từ trong máy vọng ra âm thanh quen thuộc như cười như không của anh: "Chủ động gọi điện? Hiếm ghê nghỉ."
Ân Chi Dao bình thản đáp như không có gì: "Vì sau khi vào học kỳ hai lớp mười một rồi việc học càng lúc càng bận, cho nên không thường liên lạc với anh."
"Thì ra là vậy, bận học hành nên quên luôn anh trai."
"Ừm."
Dụ Bạch bảo cô, trước tiên cần có thái độ hiên ngang.
Trình Vọng dường như cũng không để bụng giọng điệu kỳ cục của cô nhóc, nói: "Anh em nói cuối kỳ em xếp hạng 19 trong lớp, chúc mừng nhé, tiến bộ rất nhiều."
"Mới hạng 19 mà thôi." Ân Chi Dao thở dài, "Em cũng không mấy hài lòng, đây không phải trình độ thực của em."
Trình Vọng: ……..
Ân Chi Dao: "Sao không nói gì vậy?"
Trình Vọng: "Lại học theo cô bạn trà xanh cùng bàn của em rồi, anh đây về cần phải đánh đòn bạn nhỏ."
Ân Chi Dao im lặng một lúc, cuối cùng nhỏ giọng thì thầm: "Vậy em sẽ không như vậy nữa, anh."
Trình Vọng: "Ngoan."
Mặc dù đã lâu không liên lạc nhưng cuộc trò chuyện giữa hai người lại hoàn toàn không có chút cảm giác xa cách, như thể hôm trước hãy còn đùa nghịch cùng nhau.
Ân Chi Dao thăm dò: "Nói cho anh một tin tốt nè, đối tượng đính hôn từ bé của anh hình như có bạn trai rồi?"
Đối với việc này, Trình Vọng dường như không có phản ứng đặc biệt gì, nhưng vẫn hỏi ngược lại cô: "Sao em cảm thấy chuyện này với anh mà nói lại là tin tốt?"
Ân Chi Dao ngập ngừng, đáp: "Cậu ấy có bạn trai rồi, sau này anh không cần ở trong mưa khóc sướt mướt."
"Em kiki đối với đời sống tình cảm của anh không khỏi hơi bị quan tâm nhỉ."
Ân Chi Dao nhất thời nghẹn lời, giận dỗi nói: "Em thèm quan tâm, chỉ là với tuổi tác của anh mà còn vì bị ép hôn, không hạnh phúc rồi đau khổ khóc tu tu, ngẫm lại vẫn quá chi mất mặt."
"Vậy ra em thật sự rất giàu sự đồng cảm rồi."
Ân Chi Dao nghe thấy trong điện thoại Trình Vọng có tiếng người lao xao, hình như có ai đó nói với anh: "Trình Vọng, điện thoại của khách rơi xuống nước, cậu giúp xử lý đi."
"Hiện em không rảnh."
Sau khi dứt khoát từ chối, Trình Vọng cầm điện thoại đi tới một nơi yên tĩnh.
Ân Chi Dao rõ ràng nghe được bên kia đầu dây trở nên yên ắng, tĩnh lặng đến độ chỉ có tiếng hô hấp trầm thấp của anh.
"Anh, giờ anh đang rất bận sao? Vậy em không làm phiền anh…"
Còn chưa dứt lời thì Trình Vọng đã ngắt lời cô: "Không bận."
"……………"
Ngữ khí hình như hơi gấp, hai người đồng thời im lặng trong giây phút.
Trình Vọng từ tốn bổ sung một câu: "Em không thường gọi điện cho anh, anh cũng không thiếu chút thời gian mấy phút này nên trò chuyện nhiều một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!